Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy rằng đã kết hôn nhưng đám người bọn họ vẫn có chút xa cách đối với tôi.

Thứ nhất là do tôi không quen thuộc với bọn họ, thứ hai là bởi vì Khương Mẫn…

Bọn họ không thể tụ tập nếu có tôi ở đó.

“Hay là cùng đi chung cho vui?”

Hàn Thành thử hỏi tôi.

Gần như cùng lúc.

Tôi cảm nhận được sự căng thẳng của đám người kia.

Khương Mẫn càng thể hiện rõ ràng hơn, cô ta bĩu môi, còn không ngừng nháy mắt với đám người chung quanh.

Tất cả mọi người đang chờ câu trả lời của tôi.

Không chờ mong tôi đi mà chỉ chờ mong tôi để Hàn Thành đi.

Như họ muốn.

Tôi rút tay từ lòng bàn tay Hàn Thành về, giọng nói bình tĩnh lại dịu dàng, nói:

“Vậy tôi sẽ tự mình đón xe về nhà.”

Không ai nói gì cả.

Không khí quỷ dị bắt đầu trầm mặc.

Nửa ngày sau.

Hàn Thành muốn nói lại thôi, tựa hồ như thở phào nhẹ nhõm, lại như áy náy chột dạ:

“Vậy anh sẽ về sớm một chút.”

Hắn trấn an cam đoan một câu.

Tôi chỉ cười cười, đi thẳng ra khỏi sân.

Khi quay lưng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không biết là ai nói một câu:

“Hàn Thành à, chị đổi tính ư? Không ăn dấm chua với Khương Mẫn? Còn để mày đi cùng bọn tao?”

Mười một giờ đêm.

Hàn Thành không trở về.

Tôi cũng không hỏi.

Bởi vì tôi vừa hẹn với Thôi Nam Húc.

Cùng với vài người bạn đi đến quán bar náo nhiệt nhất địa phương.

Âm nhạc bùng nổ đập vào màng nhĩ mang đến cho người ta một loại cảm giác tùy ý quên đi hết thảy, một hàng mấy người chúng tôi chọn một cái ghế dài rộng rãi, rất nhanh liền chơi đùa vui vẻ.

Rượu qua ba tuần, người bên cạnh tôi đột nhiên kích động chỉ vào một chỗ hô to:

“Đậu má! Bên kia chơi thật kích thích.”

Mọi người vừa nghe, lập tức hứng thú, đồng loạt quay đầu lại.

Tôi cũng quay lại theo.

Nhìn thấy.

Người quen.

Bàn cách đó không xa chính là đám bạn nối khố của Hàn Thành, bảy nam một nữ, trên mặt bàn chất đầy bình rượu.

Hàn Thành ngồi ở vị trí chính giữa, khoảng cách khá xa không thấy rõ mặt, thế nhưng nhìn động tác thì hắn đang cúi đầu nhìn điện thoại di động.

Rất nhanh, điện thoại di động trong tay hắn bị Khương Mẫn rút đi, sau đó, Khương Mẫn lại cất bước đi lên, vòng tay quanh cổ hắn, giơ chai rượu trong tay lên.

Mọi người tập mãi thành thói quen, thậm chí còn nhao nhao đứng lên ồn ào:

“Hình như là chơi trò chơi quốc vương đó, miệng đối miệng đút rượu cho nhau kìa.”

“Cô gái kia trâu bò thật! Vừa mới bị yêu cầu cởi nội y, cô ta không nói hai lời liền rút ra treo ở trên cổ người bên cạnh, chậc chậc, chắc mười Trương Phi thúc ngựa cũng không đọ lại với cô ta.”

“Gặp qua nam kỵ nữ, chưa thấy qua bảy nam một nữ như này.”