Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ta mặc quần áo của con trai, ngủ trên giường của con trai, uống cùng một ly trà sữa, cùng ăn một ly kem, mười ngón tay siết chặt.
Quá phận nhất là lần cô ta quấn khăn tắm trộm vào phòng riêng cùng đám anh em, cùng ngâm mình với ‘đám anh em’.
Những thứ này đều được cô ta ghi chép lại hằng ngày, giữa những hàng chữ trong status lộ ra sự đắc ý.
Khương Mẫn nổi tiếng, Hàn Thành nổi tiếng theo.
Những người trong khu đại viện đó cũng nổi tiếng.
Bạn gái của bọn họ lập tức chia tay, độc thân cũng không có cơ hội được hẹn hò với người khác.
Cư dân mạng gọi họ là Bạch Tuyết và bảy chú lùn.
Cư dân mạng nói đây là lần công chúa Bạch Tuyết bị bôi nhọ thảm hại nhất.
Tôi nhìn tất cả những thứ này, trong lòng có chút sảng khoái.
Khương Mẫn giống như một khối u ác tính trong mối quan hệ giữa tôi và Hàn Thành, càng kéo dài càng lớn.
Tôi nghĩ biện pháp cắt bỏ, Hàn Thành lại thủy chung không thèm để ý tới.
Hiện tại, khối u ác tính đã cắn trả, tôi lại sớm rút ra…
……
Đề tài nổi lên vài ngày, sau đó dư luận vẫn bị đè xuống.
Đám người Hàn Thành kia đều là công tử có tiền có quyền, quen biết đủ loại người, thế nên chỉ trong một đêm, những bình luận tiêu cực đã bị xóa sạch sẽ.
Tài khoản của Khương Mẫn cũng hoàn toàn bị xóa sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lại không tới mấy ngày.
Ba mẹ Hàn Thành tới tìm tôi.
Bọn họ cầu xin tôi đi xem Hàn Thành.
Hắn uống rượu đến hộc máu.
Chờ đến lúc phát hiện đưa tới bệnh viện đã hôn mê sâu, cấp cứu một đêm mới nhặt về một mạng.
Hắn nằm ở trên giường bệnh, không ngừng nỉ non tên của tôi:
“Mẹ biết lần này là Thành Thành không đúng, nhưng nể tình vợ chồng nhiều năm, con đi nhìn thằng bé một lần đi.
Âm Âm, coi như ba mẹ cầu xin con…”
Tôi đành phải đến bệnh viện.
Hàn Thành gầy đi rất nhiều.
Quần áo bệnh nhân rộng thùng thình trùm lên người hắn, trống rỗng, sắc mặt tái nhợt gần như trong suốt, chỉ khi nhìn thấy tôi, trên khuôn mặt thất hồn lạc phách kia mới có một tia hào quang.
Tôi đi tới, ngăn cản hắn giãy dụa đứng dậy:
“Khi nào thì xuất viện?”
Tôi hỏi.
Ánh mắt Hàn Thành sáng ngời, khó khăn mở miệng.
“Tuần sau.
Âm Âm, có phải em nguyện ý tha thứ cho anh rồi phải không, anh xin cam đoan, chỉ cần em cho anh một cơ hội, anh tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm lúc trước, cam đoan bảo trì khoảng cách với Khương Mẫn…’
“Chờ anh xuất viện, chúng ta sẽ làm thủ tục ly hôn.”