Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quay đầu lại, Lương Hữu Ninh đã kéo sẵn hành lý của Triều Nguyệt.
"Phu nhân, chúng ta về nghỉ ngơi thôi."
"Khoan đã, tôi thấy..."
Tôi còn chưa nói hết, tay Lương Dư An đã đặt lên eo tôi rồi bế tôi lên.
"Muộn rồi, vợ, ngủ trước đi, có gì sáng mai nói sau."
6
Tôi và Triều Nguyệt cứ ngơ ngác mà ở lại.
Tuy tôi và Triều Nguyệt cũng xuất thân thế gia nhưng nhà tôi trọng nam khinh nữ, con gái chỉ là công cụ để liên hôn, gia sản đều là của em trai, phần chia cho tôi ít đến đáng thương.
Còn bố Triều Nguyệt vì muốn cưới tiểu tam về mà làm tức c.h.ế.t vợ cả, mẹ kế độc ác đó chưa bao giờ cho cô ấy sắc mặt tốt, chứ đừng nói là tiền bạc.
Cuộc liên hôn của chúng tôi càng giống như sự tự cứu lấy mình trong đường cùng.
Sau khi gả về đây, tuy có hơi sai lệch so với dự đoán nhưng nhìn chung thì cũng không tệ.
Tuy buổi tối có hơi mệt một chút nhưng chúng tôi không chịu nổi nhà họ Lương cho quá nhiều.
Tôi đếm sổ đỏ, còn Triều Nguyệt say sưa ngắm nhìn bộ trang sức sapphire mà mẹ chồng vừa tặng, lòng nở hoa.
"Còn chạy không?"
Triều Nguyệt vui vẻ đeo vòng cổ: "Tạm thời hoãn lại đã, mai Lương Hữu Ninh nói sẽ đưa tôi đi đấu giá."
"Vậy thì ngày kia nói tiếp. Có tiền mà không kiếm chẳng phải là đồ ngốc sao?"
Tôi nhìn Triều Nguyệt đang hớn hở thì nhướng mày: "Anh cả đối xử với cậu tốt nhỉ."
Triều Nguyệt bĩu môi: "Anh ta hả? Chẳng phải vì chọc tôi giận nên mới nghĩ cách dỗ dành tôi sao?"
"Ồ? Kể chi tiết xem nào."
"Thì..." Sắc mặt Triều Nguyệt bỗng có chút vi diệu: "Tối qua tôi nói đừng nữa, anh ta vẫn... Khụ khụ khụ."
Tôi vỗ tay cười lớn, thốt lên: "Đỉnh của chóp!"
"Đừng có vờ vịt, trên người cậu đầy dấu hôn. Chắc Lương Dư An cũng siêu phết nhỉ."
Tôi hắng giọng: "Cũng, cũng tạm được."
7
Tối hôm sau, Triều Nguyệt mang về không ít đồ tốt từ buổi đấu giá.
Hai đứa tôi kích động thử đeo các loại trang sức, đắm chìm trong vẻ đẹp của chính mình không thể dứt ra được.
Cho đến khi Lương Hữu Ninh trở về, tôi mới đành về phòng mình.
Lương Dư An cũng đã về rồi, giờ tôi cứ thấy anh là lại đau eo, chỉ đành giả vờ rất buồn ngủ, muốn trốn tránh tối nay.
Thế nhưng đập vào mắt là một bộ trang sức phỉ thúy lấp lánh chói mắt khiến tôi tan biến hết buồn ngủ, tôi kích động đến mức đầu ngón tay run rẩy.
"Đây là...?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Tặng em." Khi Lương Dư An nói ra câu này, cả người anh gần như phát sáng.
"Thật, thật sao? Ngại quá đi mất."
Nước mắt không nghe lời trực trào ra khỏi khóe miệng, tôi vội vã ôm số trang sức vào lòng.
"Em không phải ngưỡng mộ anh trai đưa chị dâu đi đấu giá sao, là tôi đã suy nghĩ không chu đáo, sau này sẽ mua nhiều quà tặng em để lấy lòng em. Chờ khi dự án này bớt bận rộn nhất, tôi cũng sẽ đưa em đi."
Chiếc vòng cổ phỉ thúy lớn thế này, còn cả chiếc vòng tay này nữa, không một chút tạp chất, màu sắc lại đẹp, chắc phải mấy chục triệu tệ chứ ít gì.
Đúng là nhà họ Lương có khác, phóng khoáng thật.
Nhưng mà... Khoan đã.
Tôi đột nhiên trợn tròn mắt, sao Lương Dư An lại biết những lời tôi nói với Triều Nguyệt chứ, chẳng lẽ hôm qua anh đã nghe thấy sao?
Bên tai là hơi thở ấm nóng của anh, tay anh đã quấn lấy eo tôi, đè tôi xuống xe lăn...
"Còn tôi cũng sẽ cố gắng thật tốt ở những mặt khác. Để lời đánh giá của phu nhân, không chỉ dừng lại ở mức cũng tạm được."
Sự vuốt ve của anh khiến tôi run rẩy, tôi đã ngượng đến đỏ bừng mặt, tôi nhìn thấy sự nóng bỏng trong mắt anh mà không còn thấy đau eo nữa.
"Cái đó, thực ra... Ưm, đừng chạm vào đó!"
8
"Chạy không?"
"Tuần sau Lương Hữu Ninh sẽ đưa tôi đi mua túi xách."
"À, vậy tuần sau nữa chạy nhé?"
"Tháng sau, Lương Dư An nói sẽ đưa tôi đi xem nhà."
"Được, được, vậy tháng sau nữa nói sau."
Cứ thế, chẳng hay biết gì, tôi và Triều Nguyệt đã sống cuộc sống phu nhân nhà giàu ở nhà họ Lương gần nửa năm.
Hai đứa tôi bàn bạc, thấy cuộc sống như vậy cũng không tệ, không bằng cứ ở lại thế này luôn.
Thỉnh thoảng, tôi cũng đóng vai một người vợ tốt, đích thân xuống bếp hầm một nồi canh bồi bổ.
Thế nhưng tối hôm đó, Lương Dư An không trở về.
"Nào, cục cưng, lợi cho cậu đấy."
Tôi bê nồi canh bồi bổ đặt trước mặt Triều Nguyệt.
"Kỷ tử... Hàu... Cật dê?" Triều Nguyệt càng trợn mắt lớn hơn rồi đập bàn đứng dậy: "Cậu nấu cái này cho tôi uống hả?"
"Hì hì, cục cưng, đây cũng là trạm tiếp năng lượng của phụ nữ mà."
Triều Nguyệt bĩu môi: "Có phải Lương Dư An không uống nên cậu mới nghĩ đến tôi không?"
"Tối qua anh ta không về, nói là gần đây tăng ca nên không về nhà nữa."
Triều Nguyệt nhíu mày: "Ừm? Lương Hữu Ninh cũng nói thế đấy."
"Ừ, cả hai anh em đều không có ở đây, bố mẹ chồng cũng đi du lịch rồi, thế chẳng phải sướng rơn sao?"
Tôi và Triều Nguyệt lập tức thay quần áo, mặc đồ ngủ rộng thùng thình, đầu bù tóc rối nằm trên ghế sofa ăn vặt lướt điện thoại.