Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
9
"Ha ha ha, cười c.h.ế.t tôi rồi, cậu xem tin này đi, đàn ông đi vệ sinh ở ga tàu, còn lấy phân tấn công người, cười c.h.ế.t tôi rồi..."
"Còn cái này nữa, con mèo này đáng yêu quá."
Hai chúng tôi thỏa sức cười phá lên, cuộc sống như thế này quả thật không thể vui hơn được nữa.
Ít nhất là trước khi có tin tức này...
"Đại thiếu gia nhà họ Lương bị nghi là gay, dắt tay trai trẻ m.ô.n.g cong, kịch chiến khách sạn bốn tiếng đồng hồ."
Cả người tôi đờ đẫn, luống cuống tay chân giảm âm lượng.
May mà Triều Nguyệt hình như đang chuyên tâm xem thứ khác, hoàn toàn không để ý đến tôi.
Lúc này, tôi mới mở video lẻn và xem lại một lượt thật kỹ.
Tấm ảnh đó... Hình như thật sự là...
Lương Hữu Ninh? Cái đồ gay c.h.ế.t tiệt này! Có vợ rồi mà còn ra ngoài bừa bãi!
Tôi lén lút liếc nhìn Triều Nguyệt, tôi phải nói tin tức này với cô ấy thế nào đây?
Triều Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt phức tạp, tôi lập tức ngồi thẳng người, chẳng lẽ cô ấy cũng đã lướt thấy rồi?
"Cậu..."
Hai đứa tôi gần như đồng thời lên tiếng.
"Có phải cậu đã lướt thấy rồi không?"
"Cậu cũng thấy tin đó rồi sao?"
10
Tôi đập đùi một cái, nắm lấy tay Triều Nguyệt nói: "Cậu đừng tức giận, chúng ta đi tìm Lương Hữu Ninh đối chất, nếu anh ta thật sự tìm trai trẻ m.ô.n.g cong trong hôn nhân thì cậu lập tức ly hôn với anh ta, tôi sẽ đi cùng cậu."
"À?" Sắc mặt Triều Nguyệt có chút ngơ ngác: "Không phải Lương Dư An và ánh trăng sáng của anh ta tình cũ không rủ cũng tới sao? Liên quan gì đến Lương Hữu Ninh? Trai trẻ m.ô.n.g cong là cái gì vậy?"
"Lương Dư An? Ánh trăng sáng?"
Tôi cũng ngớ người.
Cho đến khi chúng tôi nhìn thấy tin tức trên điện thoại của nhau.
"Phép màu của tình yêu? Nhị thiếu gia nhà họ Lương vì cứu ánh trăng sáng mà bị liệt hai chân, nhiều năm sau gặp lại ánh trăng sáng, hai chân lại hồi phục vô cùng kì diệu. Có nhầm không? Không phải Lương Dư An đã khỏi chân ngay hôm tân hôn với cậu rồi sao? Liên quan quái gì đến cái thứ ánh trăng sáng chó má kia chứ?"
Triều Nguyệt điên cuồng đối chất dưới cái tài khoản marketing đó, mắng cho đám fan CP nói hai người hợp nhau tự kỷ luôn.
"Trai trẻ m.ô.n.g cong cái gì chứ, cái m.ô.n.g đó chẳng đẹp bằng một nửa cậu, Lương Hữu Ninh có mắt như mù."
Tôi cũng không rảnh rỗi, túm lấy Lương Hữu Ninh mà chửi xối xả.
Nhưng khi hai chúng tôi mắng mỏi miệng rồi nằm trên ghế sofa, mới thấy màn đêm yên tĩnh đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Đàn ông chán thật đấy."
Mắt Triều Nguyệt sáng lấp lánh, tôi nhào tới ôm chặt cô ấy.
"Chúng ta bỏ chạy thôi, không cần họ nữa, trên đời này thiếu gì đàn ông chứ."
11
Tôi và Triều Nguyệt thu dọn hành lý rồi chạy trốn ngay trong đêm.
Tháng trước, Lương Dư An mới tặng tôi một chiếc máy bay riêng, giờ thì có ích rồi.
"Không phải gần đây đang có lễ hội khai mạc ở Paris sao? Đi thôi, chúng ta đi dạo một vòng."
Tôi và Triều Nguyệt ngồi bên sông Seine xem buổi lễ khai mạc mờ mịt như ma quỷ, chúng tôi cũng chỉ biết lắc đầu lia lịa.
Hai chúng tôi lại bay thẳng đến Maldives, thảnh thơi nằm trên bãi biển, được một đám trai trẻ đẹp vây quanh.
Triều Nguyệt cực kỳ mê trai Tây, còn tôi thích trai đẹp châu Á có khí chất thanh tú thiếu niên, từng người một không chỉ có vẻ đẹp mà còn rất biết dỗ dành người khác.
"Chị ơi, nắng quá, để em giúp chị thoa kem chống nắng nhé."
Anh chàng sinh viên đại học tóc undercut nói năng ngọt xớt, cậu ta còn chưa kịp lại gần đã bị tên sinh viên thể thao cao 1m85 mặc áo bóng rổ đẩy ra.
"Đồ non choẹt như dưa chuột con thì biết cách chiều chuộng người khác sao? Cục cưng, cứ để tôi lo."
Trong khi hai người họ đang tranh giành thì một cậu minh tinh có đôi mắt hoa đào nhân cơ hội ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Đừng để ý đến họ, trẻ con lắm, chị khát rồi đúng không, đây, uống chút nước đá đi."
Tôi không thể nào kìm được khóe môi đang cong lên rồi giữ chặt họ: "Đừng cãi nữa, từng người một thôi." Triều Nguyệt đang tận hưởng sự massage từ một anh chàng đẹp trai tóc vàng, mắt nhắm nghiền đầy thoải mái, cô ấy vừa há miệng đã có người tự động đưa nước ép đến tận môi.
"Triều Nguyệt, hai đứa mình ra ngoài mấy ngày rồi, nhà họ Lương có động tĩnh gì không?"
12
"Yên tâm đi, mình có máy bay riêng, họ không tìm được đâu. Hơn nữa, tên Lương Hữu Ninh c.h.ế.t tiệt đó đang bận hú hí với trai trẻ m.ô.n.g cong của anh ta, Lương Dư An thì có ánh trăng sáng của mình, hơi sức đâu mà để ý đến chúng ta."
"Cậu nói đúng." Tôi vỗ anh chàng sinh viên thể thao bên cạnh: "Cậu, xoa bóp cho tôi đi, tôi đau eo."
"Vâng ạ."
Cậu ta hớn hở nhào tới.
Cậu ta xoa bóp cũng khá thoải mái, tôi nhắm mắt lại, không ngờ lại thấy buồn ngủ nên ngáp một cái.
"Kỹ thuật tốt đấy, tối nay chị sẽ thưởng cho em thật hậu hĩnh."
Tôi tiện tay sờ một cái vào cơ bụng, ôi, không tệ, tám múi lận, đúng là sinh viên thể thao có khác.
Thế nhưng, giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc khiến nụ cười của tôi cứng đờ trên môi.
"Ồ? Em định thưởng cho tôi thế nào đây?"
Hơi ấm bên tai khiến tôi rùng mình, tôi lập tức mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt quá đỗi tinh xảo của Lương Dư An.
Điều khác biệt so với mọi khi là trong mắt anh tràn ngập sự tức giận.