Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bác sĩ tên là Lộc… Lộc Kỳ Minh.” Khi tôi nói đến chữ Lộc, trong đầu đột nhiên lóe lên một suy đoán.
Ông ta và Lộc Lộ đều họ Lộc.
Lại là Chu Việt giới thiệu tôi đi phẫu thuật.
Chẳng lẽ, Lộc Kỳ Minh là bố của Lộc Lộ?
Phó Cảnh Uyên dừng xe trước cửa nhà tôi.
Anh ấy gọi điện thoại, dặn dò thư ký ở đầu dây bên kia: “Thư ký Lý, giúp tôi tra một bác sĩ nhãn khoa tên là Lộc Kỳ Minh, gửi tài liệu của ông ta vào email của tôi.”
Không lâu sau khi cúp điện thoại, Phó Cảnh Uyên nhận được tài liệu của Lộc Kỳ Minh.
Trong phần gia đình của ông ta, mục con gái có ghi tên Lộc Lộ.
Mắt tôi tối sầm.
Chắc chắn là Lộc Lộ đã nói gì đó với bố cô ta, khiến ông ta run tay khi phẫu thuật.
Không có y đức, tôi sẽ kiện đến khi nhà họ khuynh gia bại sản!
Phó Cảnh Uyên an ủi: “Anh sẽ thuê luật sư giỏi nhất giúp em đòi quyền lợi, và cũng sẽ mời bác sĩ nhãn khoa giỏi nhất để phục hồi mắt cho em.”
“Được.” Tôi gật đầu.
Tôi khởi kiện Lộc Kỳ Minh và bệnh viện.
Sau khi thụ lý, Lộc Kỳ Minh bị đình chỉ công tác để điều tra.
Tôi lấy được đoạn video giám sát buổi phẫu thuật hôm đó từ bệnh viện.
Từ những chi tiết trong video, có thể thấy Lộc Kỳ Minh đã cố ý run tay trong ca phẫu thuật, gây ra tổn thương vĩnh viễn cho võng mạc của tôi.
Nhưng ông ta vẫn c.h.ế.t không nhận.
Khăng khăng mình không cố ý, và yêu cầu hòa giải riêng với giá 10 vạn tệ.
Đương nhiên tôi không đồng ý.
Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua.
Vài ngày trước khi mở phiên tòa.
Chu Việt và Lộc Lộ tìm tôi tại quán cà phê mà tôi thường lui tới.
Nói là muốn nói chuyện với tôi về việc hòa giải.
Lộc Lộ thậm chí còn làm mặt ủy khuất trước: “Nhan Khê, bố tôi đã đồng ý bồi thường cho cô 10 vạn tệ rồi, lại còn có thể miễn phí giúp cô phẫu thuật phục hồi, cô còn muốn gì nữa?”
“Hừ.”
Tôi lạnh lùng bật cười: “Cô đúng là buồn cười, 10 vạn tệ mà muốn mua một con mắt của tôi, khinh ai đấy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chu Việt chen vào: “Nhan Khê, cô đừng được voi đòi tiên, 10 vạn tệ cũng là tiền mồ hôi nước mắt của chú Lộc. Tiền của ai cũng không tự dưng mà có, được tha thứ thì nên tha thứ.”
Lộc Lộ phụ họa: “Đúng thế, cô chỉ bị mù một mắt thôi mà, đâu phải cả hai mắt đều mù, bây giờ cô vẫn nhìn thấy được mà?”
“Bố tôi mới là người xui xẻo, không những phải bồi thường mà còn đối mặt với nguy cơ bị tước giấy phép hành nghề.”
Lời cô ta vừa dứt.
Phó Cảnh Uyên đẩy cửa bước vào, bộ vest đen càng làm tôn lên vóc dáng cao ráo, khí chất ngút trời.
Chu Việt quay đầu nhìn thấy anh ấy, khí thế lập tức giảm đi một nửa.
Phó Cảnh Uyên ngồi xuống bên cạnh tôi.
Anh ấy lười biếng ném chiếc dĩa hoa quả xuống bàn, ánh mắt lướt qua Chu Việt và Lộc Lộ.
“Một con mắt chỉ đáng giá 10 vạn tệ? Vậy hai người tự chọc mù mắt mình đi, chọc một con tôi đền gấp đôi.”
Hai người họ đứng im không nhúc nhích.
Phó Cảnh Uyên hơi nhíu mày: “Sao không chọc? Chê 20 vạn tệ ít quá à? Vậy chọc mù một con 100 vạn tệ.”
Lộc Lộ và Chu Việt bĩu môi, dù rất động lòng với 100 vạn tệ, nhưng cả hai vẫn không ai nhúc nhích.
Tôi châm biếm: “Chỉ chọc mù một con mắt thôi mà, đâu phải cả hai mắt đều mù, giữ lại một con không phải vẫn nhìn thấy được sao?”
Hai người bị chặn họng, không nói nên lời.
Mắt Lộc Lộ đẫm lệ, quỳ xuống đất.
Giả bộ đáng thương: “Nhan Khê, coi như tôi cầu xin cô, buông tha cho bố tôi đi.”
Chu Việt kéo cô ta: “Đừng quỳ trước mặt cô ta.”
Cô ta không chịu đứng dậy, bướng bỉnh nói: “Nếu Nhan Khê không đồng ý, hôm nay tôi sẽ không đứng dậy.”
Phó Cảnh Uyên thản nhiên xem kịch: “Thích quỳ như vậy, thì cứ quỳ đi.”
Anh ấy nói xong, vẫy tay ra hiệu cho quản lý quán pha cho anh ấy một ly Americano đá.
Tôi lạnh lùng nhìn Lộc Lộ, hỏi: “Lộc Lộ, tôi hỏi cô, cô và bố cô đã nói gì mà khiến ông ta run tay khi phẫu thuật?”
Trên mặt Lộc Lộ lộ ra vẻ cảnh giác, ấp úng: “Tôi không nói gì…”
Chu Việt sốt ruột nói:
“Nhan Khê, cô đừng đánh trống lảng nữa, cô cứ nói có đồng ý hay không đi.
“Dù sao chúng ta cũng từng là bạn trai bạn gái, Lộc Lộ cũng đã quỳ xuống cầu xin cô rồi, cô có chắc muốn làm tuyệt tình như vậy không?
“Sau khi tốt nghiệp cô còn chưa có việc làm, chẳng lẽ cô thật sự muốn dựa dẫm đàn ông?
“Nhận tiền bồi thường hòa giải không được sao?”