Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần khám thai thứ ba.

 

Mẹ nó, tôi lại lại lại gặp Tạ Yến Trì rồi.

 

Sảnh khám bệnh, anh mặc bộ vest cao cấp đặt may riêng, đứng sừng sững trước lối vào hành lang như thể đang tham dự cuộc họp dự án trăm tỷ.

 

Mái tóc bị cạo vì vết thương trước đó đã dài đến ngang tai, ngoại hình đã dần hồi phục như trước khi bị tai nạn xe hơi.

 

Chỉ là khí chất của anh lạnh hơn trước, giống như tuyết ngàn năm, băng vạn năm.

 

Đôi mắt cũng u ám như đầm lầy sâu thẳm, khóa chặt lấy tôi.

 

Tôi đứng cách anh không xa, cứng đờ người không dám đi qua.

 

Khi đang không ngừng thầm than xui xẻo trong lòng, tôi suy nghĩ hay là chuồn ra nước ngoài luôn cho rồi.

 

Đến nước ngoài, dù anh có nhớ lại tất cả cũng không dễ tìm thấy tôi.

 

Tôi càng nghĩ càng thấy khả thi.

 

Tuy xa xứ rất khổ nhưng vì bé con thì cũng đáng, nếu thực sự muốn về nước cũng có thể đợi bé con lớn hơn một chút rồi hẵng về.

 

Sau khi suy nghĩ thông suốt, tôi hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

 

Khi nhìn Tạ Yến Trì lần nữa, tôi cũng không còn sợ hãi nữa, thậm chí còn ngẩng đầu cười với anh một cái.

 

Nhưng lại thấy anh hít sâu một hơi, sải bước đi về phía tôi.

 

Gặp nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên anh chủ động bắt chuyện với tôi:

 

"Người đàn ông đến cả việc khám thai cũng không thèm đi cùng vợ thì không nên giữ lại đâu."

 

"Nhưng đứa trẻ cũng không thể thiếu vắng tình thương của cha."

 

"Ý tôi là, tôi đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên."

 

"Xin mạn phép hỏi một câu, tôi có thể làm cha của con em được không?"

 

"…"

 

Tôi chớp chớp mắt, tưởng mình nghe nhầm.

 

Tạ Yến Trì rũ mắt, trong vẻ lạnh lùng cao ngạo còn pha chút ngượng ngùng.

 

"Nhan Tuy, tôi không bận tâm việc đứa bé trong bụng em không phải của tôi, tôi sẽ đối xử tốt với bé."

 

"…"

 

Tôi im lặng.

 

Tôi há hốc mồm.

 

Tâm trạng tôi phức tạp.

 

Vì Tạ Yến Trì bỗng dưng phát điên.

 

Trước đó anh còn nói không thích trẻ con.

 

Hóa ra là anh nhiệt tình với việc vui vẻ làm cha dượng nên mới không thích con ruột của mình à!

 

Đúng là cạn lời rồi.

 

Tôi lập tức lườm Tạ Yến Trì một trăm lẻ tám cái, cười khẩy:

 

"Con tôi có cha ruột rồi, cần gì anh phải làm cha nó?"

 

Sắc mặt Tạ Yến Trì khó coi trong một giây, giây tiếp theo, đột nhiên anh lại kiên định.

 

Lời lẽ chắc nịch nói:

 

"Người đến cả việc khám thai cũng không thèm đi cùng em thì có thể làm một người cha tốt của đứa bé sao?"

 

"Anh ta không thể, còn anh thì có thể sao?"

 

"Tôi có thể."

 

"Tôi không tin, chuyển khoản cho tôi năm trăm nghìn xem thực lực thế nào."

 

Tạ Yến Trì cúi đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tạ Yến Trì chuyển khoản.

 

Rồi sau đó, anh nhìn tôi đầy tình cảm.

 

"Tôi có rất nhiều tiền, thực sự rất phù hợp để làm chồng của em, và là cha của đứa bé trong bụng em."

 

Tôi im lặng nhìn tài khoản ngân hàng trên điện thoại có thêm một triệu, hoàn toàn cạn lời.

 

"Hả?"

 

Trợ lý Vương không biết từ lúc nào đã chạy đến, há hốc miệng, phát ra âm thanh nghi hoặc.

 

Anh ấy nhìn tôi và Tạ Yến Trì bằng ánh mắt khó nói.

 

"Xin hỏi, hai vị đang chơi cái trò gì vậy ạ?"

 

Tôi: "……"

 

Tôi không có chơi.

 

Là sếp của anh đạo đức bại hoại, cứ nhất quyết muốn làm tiểu tam của tôi.

Ba lần khám thai đổi ba bệnh viện, lần nào cũng đụng phải Tạ Yến Trì.

 

Đến mức này thì tôi cũng đành từ bỏ phản kháng, đồng ý về nhà cùng Tạ Yến Trì.

 

Cho anh cơ hội làm "tiểu tam".

 

Trợ lý Vương lái xe, vừa nắm vô lăng đã hỏi:

 

"Về Thuận Cảnh Loan ạ?"

 

Tôi đương nhiên đáp: "Đúng rồi."

 

Tạ Yến Trì điên cuồng từ chối: "Không được."

 

Tôi lướt nhìn anh một cái:

 

"Sao không được, anh giấu phụ nữ khác ở đấy à?"

 

Tạ Yến Trì ngây ra một thoáng rồi im lặng, mãi sau mới ấp úng nói:

 

"Chắc... không còn đâu."

 

Ha ha, "chắc không còn đâu"!

 

Nghe xem, đây là lời người nói à?

 

Tạ Yến Trì càng nói càng nhỏ giọng:

 

"Ừm... tôi bị tai nạn xe hơi cách đây một thời gian, mất một đoạn ký ức. Theo trợ lý Vương nói thì trước đây tôi có một cô bạn gái, nhưng tôi hoàn toàn không nhớ gì về cô ấy cả. Tôi thề là tôi chẳng có chút cảm giác nào với cô ấy, với lại tôi đã 'đánh tiếng' đuổi cô ấy đi rồi."

 

"Bây giờ tôi yêu em, ngay từ cái nhìn đầu tiên khi tôi gặp em tôi đã thấy chúng ta nên ở bên nhau."

 

Ồ, hóa ra anh chẳng còn cảm giác gì với tôi nữa.

 

Mặt tôi không biểu cảm nghe anh thề thốt.

 

Trợ lý Vương, người có bằng cấp cao và chỉ số IQ cao đứng bên cạnh lại đực mặt ra.

 

Anh ấy lén liếc tôi một cái, cố gắng nháy mắt ra hiệu cho Tạ Yến Trì.

 

"Ngài chắc chắn nhớ cô ấy mà."

 

Tạ Yến Trì não chập mạch, không nhận được tín hiệu của anh ấy, dứt khoát từ chối:

 

"Không nhớ."

 

Lại quay sang dạt dào tình cảm với tôi:

 

"Tôi chỉ thích em thôi, tôi không để ý em đã kết hôn, cũng không để ý em đang mang thai con của người khác, tôi muốn kết hôn với em."

 

"À đúng rồi, khi nào em ly hôn với chồng cũ thế?"

 

Chiếc xe do trợ lý Vương điều khiển chạy ra một đường cong hình chữ S, tôi cười khẩy lườm Tạ Yến Trì, nghiến răng nghiến lợi nói:

 

"Xem anh thể hiện thế nào đã!"

 

Không nhớ ra tôi, lại còn muốn làm tiểu tam của tôi.

 

Tạ Yến Trì, anh đúng là có bản lĩnh!