Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên bàn ăn, tôi nhai nuốt từ tốn bát cháo dưỡng sinh dì Trương hầm cho tôi.

 

Tạ Yến Trì không thoải mái kéo kéo viền ren trên tay áo, anh căng mặt lạnh lùng, nhỏ giọng hỏi:

 

"Thật sự phải mặc sao?"

 

Tôi nuốt ngụm cháo trong miệng, thong thả nói:

 

"Không mặc cũng được, vốn dĩ hôm nay tôi còn định đi tìm 'lão Vương' bàn chuyện ly hôn, nhưng bây giờ tâm trạng không tốt, hay là thôi không đi nữa!"

 

"Không không không, anh mặc, anh mặc, tiện thể đi cùng em bàn chuyện ly hôn luôn."

 

Chuyện liên quan đến việc mình có "lên đời" được hay không, Tạ Yến Trì lập tức bỏ tay đang vò viền ren áo xuống.

 

Tôi liếc anh một cái, bực mình trách móc:

 

"Đi cái gì mà đi, làm tiểu tam mà ngang ngược thế à, anh có đạo đức không đấy?"

 

Tạ Yến Trì lập tức từ con sư tử tuyết uy vũ biến thành chim cút, khí thế suy sụp hẳn.

 

Anh còn hùng hồn biện minh.

 

"Anh chỉ là quen em muộn hơn một chút, sao có thể trách anh được?"

 

"Không trách anh thì chẳng lẽ trách 'lão Vương' nhà tôi à?"

 

Tôi không chịu nổi khi thấy Tạ Yến Trì vừa ra vẻ đóa hoa trên cao lại vừa nói những lời đạo đức bại hoại, lập tức chỉ trỏ.

 

"Vậy, cho hắn ta thêm tiền?"

 

Mắt tôi mở to, khẽ ho một tiếng.

 

"Đúng là phải cho nhiều chút, 'lão Vương' nhà tôi yêu tôi lắm đấy."

Chiều hôm đó, "lão Vương" thực sự là tôi nhận được một khoản tiền lớn do trợ lý Vương chuyển đến.

 

Trợ lý Vương gọi điện cho tôi, giọng điệu u oán:

 

"Cô Nhan, cô trêu chọc tổng giám đốc Tạ như thế, lỡ đâu ngài ấy hồi phục trí nhớ, ngài ấy sẽ không giận cô đâu, nhưng tôi thì chắc chắn là thảm rồi."

 

"Nếu anh ta tức giận sa thải anh, anh cứ gom hết đống phốt của anh ta trong thời gian này bán cho công ty đối thủ."

 

Trợ lý Vương lập tức vui vẻ:

 

"Ý hay đó!"

 

Tôi lại cho trợ lý Vương thêm một lớp bảo hiểm nữa.

 

"Hơn nữa, đây chỉ là một kiểu 'play' mà tôi và tổng giám đốc của các anh đang chơi, không liên quan gì đến một người trợ lý như anh cả."

 

Có trợ lý Vương hỗ trợ đúng là quá tiện

 

Tạ Yến Trì vừa rời công ty, tôi đã nhận được tin nhắn.

Trong quán cà phê, tôi vội vàng bảo người ta mang thêm một cốc cà phê nữa.

 

Không lâu sau, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc lén lút xuất hiện ở góc phòng.

 

Chả trách trước khi ra ngoài anh lại ấp a ấp úng hỏi tôi địa chỉ gặp mặt.

 

Sáng nay khi thấy anh đi làm tôi còn tưởng anh không đến chứ.

 

May mắn thay, diễn viên "lão Vương" mà tôi hẹn cũng đã đến.

 

"Lão Vương" diễn xuất rất tốt, cứ thế đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.

 

"Cái con hồ ly tinh đó đâu rồi, hắn ta dựa vào cái gì mà quyến rũ em đến mức muốn ly hôn với anh hả?"

 

“Hồ ly tinh" thật đang ngồi sau lưng "lão Vương", mặt nghiêm túc cũng muốn nghe xem là nguyên nhân gì.

 

"Hắn ta đẹp trai, lại còn có tiền nữa."

 

Tạ Yến Trì ở phía sau lưng "lão Vương" nở một nụ cười rạng rỡ, tôi không chịu nổi cái vẻ đắc ý của anh.

 

Xoay chuyển lời nói, túm lấy tay áo "lão Vương" mà diễn kịch:

 

"Chồng ơi, em vẫn còn tình cảm với anh mà, hay là em trộm tiền của hắn ta về nuôi anh nhé!"

 

"..."

 

"Lão Vương" có khả năng ứng biến tại chỗ rất tốt, anh ấy lập tức cười nói:

 

"Được thôi được thôi."

 

Lén lút liếc thấy khóe mắt của "đóa hoa trên cao" nào đó phía sau "lão Vương" lập tức đỏ hoe.

 

Tôi bật cười.

Tôi không chỉ đơn thuần là sợ Tạ Yến Trì bắt tôi bỏ con nên mới chạy trốn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nếu tôi nhất quyết sinh con, anh cũng sẽ không làm gì tôi, nguyên nhân sâu xa việc tôi rời đi là vì Tạ Yến Trì không đủ yêu tôi.

 

Thời điểm tôi quen Tạ Yến Trì không mấy tốt đẹp, khi đó, bố tôi làm ăn thất bại, nợ một khoản tiền lớn.

 

Lại còn bị phát hiện mắc bệnh nan y, không sống được bao lâu thì qua đời.

 

Chỉ còn lại tôi bị chủ nợ thúc ép, bị nhân viên đòi lương.

 

Tôi bán hết nhà cửa, trang sức mà vẫn còn thiếu tám triệu tệ và Tạ Yến Trì chính là chủ nợ tám triệu tệ của tôi.

 

Ra ngoài xin việc thì cực kỳ khó khăn.

 

Năm sáu nghìn tệ là bình thường, hai ba nghìn tệ là bất thường.

 

Còn tôi chỉ tìm được mức lương giữa bình thường và bất thường – lương bốn nghìn tệ.

 

Với mức lương bốn nghìn tệ, bản thân tôi sống đã chật vật rồi.

 

Không còn cách nào, tôi lấy hết dũng khí hỏi Tạ Yến Trì liệu có thể cho tôi một công việc không.

 

Tôi sẽ dùng lương để trả nợ, anh chỉ cần cho tôi một chút tiền sinh hoạt mỗi tháng là được.

 

Vẫn còn nhớ khi đó, Tạ Yến Trì lạnh lùng quét mắt nhìn tôi một cái, như thể tức đến bật cười.

 

Anh chỉ vào trợ lý Vương, nói:

 

"Cậu ta là Thạc sĩ Tài chính tốt nghiệp Đại học Chicago, Mỹ, làm trợ lý bên cạnh tôi, lương một năm tôi trả cho cậu ta là hai triệu tệ."

 

"Giả sử em có bằng cấp như cậu ta, chắc chỉ cần năm năm là trả hết nợ. Vậy thì tôi cũng không ngại cho em một công việc. Xin hỏi cô Nhan Tuy, bằng cấp của cô như thế nào?"

 

Tôi, người tốt nghiệp chuyên ngành Nghệ thuật Truyền thông Kỹ thuật số của một trường 211, nhẹ nhàng "sụp đổ".

 

Tạ Yến Trì cười lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

 

Tôi tưởng không còn hy vọng, nhưng tối đó trợ lý Vương thông báo tôi ngày mai đến tập đoàn báo cáo.

 

Tạ Yến Trì đã cho tôi một công việc trợ lý văn phòng tổng giám đốc.

 

Lương tám nghìn tệ, mỗi tháng trừ năm nghìn tệ để trả nợ.

 

Tôi bấm máy tính thử, vậy tôi phải làm việc cho Tạ Yến Trì 16.000 tháng.

 

Đổi sang đơn vị năm, phải mất 1333,3 năm.

 

Không nhiều, chỉ khoảng 33, 34 kiếp thôi.

 

Tối đó, tôi trùm chăn khóc một trận đã đời vì nửa đời còn lại đã mất.

 

Ngày hôm sau, tôi nhanh nhẹn đến công ty của Tạ Yến Trì báo cáo.

 

Bắt đầu những ngày tháng làm công trả nợ.

 

Tôi và Tạ Yến Trì vốn dĩ có mối quan hệ đơn thuần là sếp và nhân viên.

 

Tôi làm việc cho anh một cách cẩn trọng, run sợ.

 

Anh nghiêm khắc ra lệnh, sắp xếp công việc cho tôi, nhưng chưa đầy ba tháng, hai ly rượu có vấn đề đã hại cả hai chúng tôi.

 

Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu trở nên không trong sáng.

 

Ngay trong ngày, anh đã bảo trợ lý Vương sắp xếp chỗ ở, tôi cũng ngoan ngoãn nộp đơn xin nghỉ việc.

 

Vì vậy, sau này dù Tạ Yến Trì có tốt với tôi đến mấy thì tôi vẫn luôn hoài nghi tình yêu anh dành cho tôi.

 

Tôi đã yêu Tạ Yến Trì, nên tôi luôn lo được lo mất.

 

Tôi đúng là thích đồ trang trí ren, nhưng cũng không đến mức trang trí khắp cả nhà.

 

Cái tôi thích là sự nuông chiều của Tạ Yến Trì, dù anh nhíu mày nhưng vẫn để mặc tôi làm mọi thứ.

 

Anh không phủ nhận tình cảm của mình dành cho tôi, cũng tin rằng trong lòng anh có tôi.

 

Nhưng mối quan hệ không bình đẳng giữa chúng tôi vĩnh viễn là một cái gai mắc kẹt trong cổ họng tôi.

 

Khi anh nói không thích trẻ con.

 

Tôi sẽ hoảng sợ, sẽ lo lắng.

 

Tôi sợ anh sẽ không còn thích tôi nữa chỉ vì tôi có con.

 

Đây là lý do tôi kiên quyết rời đi sau khi anh mất trí nhớ, nhưng tôi không ngờ đạo đức anh lại suy đồi đến vậy.

 

Lại đi thích tôi, một người đã có chồng trong mắt anh.

 

Tin tốt là tôi không cần lo lắng anh không thích trẻ con nữa rồi.

 

Tin xấu là bây giờ tôi nghi ngờ phẩm hạnh của anh.