Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Yến Trì đạo đức bại hoại tan làm mà không về nhà.

 

Trợ lý Vương nói anh đang tăng ca, chỉ là không biết tại sao trong văn phòng lại luôn vang lên tiếng ấm đun nước sôi.

 

Tôi vẫn luôn biết Tạ Yến Trì là một người rất biết "diễn".

 

Trước mặt người khác là đóa hoa trên cao nhưng sau lưng lại thích khóc.

 

Trước mặt tôi cũng đặc biệt giữ kẽ.

 

Khi anh gặp chuyện buồn thường đợi tôi ngủ say rồi mới ôm tôi lén lút khóc.

 

Việc khóc ngay ở bên ngoài như thế này là lần đầu tiên.

 

Tôi có chút chột dạ, tự hỏi liệu mình có đang đùa hơi quá đà không.

 

Thôi, bỏ đi, hai ngày nữa hãy nói sự thật cho anh vậy!

Một giờ đêm, khi tôi đang mơ màng ngủ thì Tạ Yến Trì đã về, anh tắm rửa bên ngoài xong mới vào phòng.

 

Lên giường ôm eo tôi rồi bắt đầu khóc.

 

"Huhu, có phải em vẫn còn yêu hắn ta không?."

 

"Chẳng qua chỉ là quen em muộn hơn một chút thôi, sao em có thể yêu hắn ta chứ?"

 

"Huhu, em còn muốn lấy tiền của anh để nuôi hắn ta nữa!"

 

"Aaaa, anh mặc kệ, nuôi hắn ta thì được, nhưng yêu hắn ta thì không được."

 

"Cả cục cưng trong bụng em nữa, nó chỉ có thể là con của anh thôi!"

 

"..."

 

Nghe anh càng khóc càng lố bịch.

 

Tôi lật người, tát anh một cái, ra hiệu anh khóc nhỏ tiếng thôi, ồn quá làm tôi không ngủ được.

 

Kết quả là tên này ôm lấy tay tôi rồi hôn, lại còn nghẹn ngào phát biểu:

 

"Vợ ơi, thơm quá!"

 

Không khóc nữa rồi, nhưng bắt đầu trở nên "biến thái" rồi.

 

Cảm nhận những ngón tay ướt át của anh cứ vuốt ve tôi.

 

Tôi: "..."

 

Thôi rồi, chi bằng cứ để anh tiếp tục khóc.

Tôi bắt đầu cuộc sống dưỡng thai ở Thuận Cảnh Loan, thỉnh thoảng xem video trai đẹp.

 

Thỉnh thoảng trêu chọc Tạ Yến Trì.

 

Cuộc sống trôi qua hạnh phúc và vui vẻ, cho đến một ngày, tôi chợt nảy ra ý định lục lại những món quà Tạ Yến Trì từng tặng tôi.

 

Tôi tìm thấy một chiếc hộp nhỏ, bên trong có một chiếc nhẫn kim cương.

 

Viền nhẫn màu bạc, kim cương lấp lánh, kiểu dáng đơn giản nhưng lại là kiểu tôi thích.

 

Tôi run rẩy tay, tự đeo vào ngón áp út của mình.

 

Vừa vặn, cứ như thể được làm riêng cho tôi vậy.

 

Cầm chiếc nhẫn lên chỗ sáng để quan sát kỹ, tôi có thể thấy ở vành nhẫn có một hàng chữ nhỏ:

 

"XYC love YS"

 

YS là viết tắt tên tôi – Nhan Tuy.

 

Vậy đây là nhẫn cầu hôn dành cho tôi sao?

 

Tôi cầm hộp nhỏ chạy xuống lầu, đi hỏi dì Trương đang nấu ăn.

 

"Dì Trương, cái hộp này được đặt vào phòng quà của tôi từ khi nào vậy?"

 

Dì Trương bận hầm canh, tranh thủ nhìn một cái.

 

"Đúng vào ngày cô rời đi, tôi nhặt được cái hộp này dưới phòng thay đồ, nghĩ là quà của tổng giám đốc Tạ tặng cô nên tiện tay đặt vào phòng quà rồi."

 

Cổ họng khô khốc, tim đập thình thịch, tôi lập tức gọi điện cho trợ lý Vương.

 

"Trước khi Tạ Yến Trì bị tai nạn có phải anh ấy định cầu hôn tôi không?"

 

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, tôi không kìm được vừa khóc vừa cười.

 

Chỉ thiếu một chút thôi là tôi đã kết hôn với Tạ Yến Trì rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trợ lý Vương nghe thấy động tĩnh bên phía tôi, im lặng một lát rồi nói tiếp:

 

"Tổng giám đốc Tạ còn biết cô thích trẻ con, trong lúc tập gym còn tìm bác sĩ để hỏi về chuyện sinh nở."

 

"Trước khi mất trí nhớ, kế hoạch tương lai của ngài ấy luôn có cô trong đó."

 

Trợ lý Vương lại nói:

 

“Sau khi ngài ấy mất trí nhớ thì muốn cô rời khỏi Bắc Kinh, tôi nghĩ trước đó ngài ấy đã gần cầu hôn rồi nên tự ý chỉ bảo cô rời khỏi Thuận Cảnh Loan.”

 

“Xin đừng nghi ngờ tình yêu của Tổng giám đốc Tạ dành cho cô, dù ngài ấy mất trí nhớ và quên cô, nhưng bây giờ chẳng phải ngài ấy cũng vẫn cô sao, cho dù trong mắt ngài ấy cô là người đã có chồng.”

 

Cúp điện thoại, tôi ngẩn người rất lâu.

 

Rất vui nhưng cũng có chút buồn.

 

Tạ Yến Trì chưa bao giờ phiền lòng vì sự "làm màu" của tôi, nhưng tôi lại không dám tin anh.

 

Nếu tình yêu có một trăm bước, vậy thì tôi vĩnh viễn kém anh một bước.

Tôi nhắn tin cho Tạ Yến Trì, bảo anh tối nay về sớm, nhưng anh lại hiểu lầm ý tôi.

 

Tôi đợi đến khi ngủ thiếp đi, anh vẫn chưa về.

 

Cho đến tối, tiếng khóc của anh lại làm tôi tỉnh giấc.

 

"Huhu, vợ ơi, em có phải không muốn lấy tiền của anh để nuôi 'lão Vương' nữa nên mới bảo anh về nhà sớm để nói chuyện chia tay không."

 

"Anh không muốn chia tay, anh không thể rời xa em, từ lần đầu gặp em trong bệnh viện là anh đã thấy an tâm lắm rồi, rất an tâm."

 

“Anh muốn ở bên em mãi mãi."

 

"Huhu, vợ ơi, anh không muốn rời xa em."

 

Tôi sờ sờ gò má ướt đẫm nước mắt của anh, an ủi nói:

 

"Không rời xa anh, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau."

 

Tạ Yến Trì ngừng khóc, anh ngẩng đầu lên, vội vàng lau nước mắt, lập tức biến thành vẻ 'cool ngầu':

 

"Không được nhắc đến 'lão Vương'."

 

Dù giọng vẫn còn nghẹn ngào.

 

Tôi gật đầu, dịu dàng nói:

 

"Không có 'lão Vương', em chỉ có anh."

 

Tôi ôm lấy anh, kể cho anh nghe về quá khứ của chúng tôi, còn lấy cả ảnh chụp chung đưacho anh xem.

 

Tạ Yến Trì nhìn chằm chằm vào tôi, bán tín bán nghi:

 

"Thật không?"

 

"Thật mà, không tin anh cứ đi hỏi trợ lý Vương."

 

Tạ Yến Trì gật đầu, nói được.

 

Đêm đó, chúng tôi ôm nhau ngủ.

Ngày hôm sau, trợ lý Vương gọi điện cho tôi.

 

"Tổng giám đốc Tạ hỏi tôi là 'chim hoàng yến mà ngài ấy bao nuôi trước đây có phải là cô không?"

 

"Tôi nói đúng vậy."

 

"Nhưng cảm giác ngài ấy không tin lắm, nhìn tôi bằng ánh rất kỳ lạ."

 

"Tối qua cô đã nói gì với ngài ấy vậy?"

 

Tôi nói sự thật mà.

 

Tạ Yến Trì không tin cái gì nhỉ?

 

Rất nhanh sau đó, tôi đã hiểu được "mạch não" của Tạ Yến Trì.

 

Tạ Yến Trì dùng tài khoản phụ đăng bài trên một trang web nào đó.

 

Tiêu đề là: "Vợ tôi thông đồng với trợ lý lừa dối tôi, tôi có nên vạch trần không?"

 

"Trước tiên tôi xin sám hối, tôi có tội, tôi đã yêu một người phụ nữ có chồng và đang mang thai, còn muốn biến cô ấy thành vợ tôi. Thôi, cái đó không phải trọng điểm. Trọng điểm là vợ tôi thay đổi lời nói, cô ấy nói cô ấy là chim hoàng yến cũ của tôi (tôi bị tai nạn xe hơi trước đó và mất một đoạn ký ức, theo lời trợ lý của tôi thì trong đoạn ký ức đó tôi có bao nuôi một chim hoàng yến), đứa bé trong bụng cô ấy cũng là con của tôi, còn chỉnh sửa một đống ảnh thân mật, trong đó có mấy kiểu làm hình trái tim mà tôi hoàn toàn không biết làm. Cô ấy còn bảo nếu tôi không tin thì cứ đi hỏi trợ lý của tôi. Sáng nay tôi đã hỏi, lời nói của trợ lý tôi giống hệt cô ấy."

 

"Hơi giật tít rồi, tôi không có ý định vạch trần ai cả, tôi cũng sẽ không đi điều tra chuyện này nữa, tôi chỉ muốn biết tôi phải làm thế nào để vợ tôi tin rằng tôi tin lời cô ấy."

 

Bởi vì bài đăng quá sức củ chuối nên trong phần bình luận toàn là chửi rủa, còn tôi thì vừa tức vừa bật cười.

 

Cảm giác áy náy đêm qua đúng là tôi bị úng não.

 

Nói cái gì mà sự thật chứ, cứ tiếp tục sự nghiệp làm tiểu tam của anh đi!