Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối đến Tạ Yến Trì cũng về.
Lúc anh vào nhà, tôi kéo dài khuôn mặt nói:
"Lão Vương nhà tôi khi vào nhà thường bước chân trái, không giống vài người nào đó toàn bước chân phải."
Anh mặt lạnh tanh, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi lập tức dùng giọng châm chọc:
"Lão Vương nhà tôi đáng yêu lắm, hay cười lắm, không như người nào đó cứ lạnh mặt hoài, thật là khó chịu."
Tạ Yến Trì cố gắng nhếch khóe môi nhưng nụ cười thật sự cứng đờ.
Tôi lại trợn trắng mắt, tiếp tục nói:
"Chậc, lão Vương nhà tôi cười đẹp trai lắm, không như ai đó cười trông cứ như đang khóc vậy."
Một tiếng "tách" đèn tắt làm gián đoạn ý định muốn tiếp tục "tấn công" của tôi.
Tạ Yến Trì như phát điên, cắn lấy môi tôi.
"Không được nhắc đến 'lão Vương', em không được nhắc đến, không được nhắc đến, anh hận hắn ta!"
Suốt quá trình tôi không thể mở miệng phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng ư ử.
Tạ Yến Trì thực sự đã tức đến tột đỉnh rồi, cũng không cần cái thể diện "cool ngầu" của anh nữa.
Vừa khóc vừa làm.
Tôi cũng hơi muốn khóc.
Vì sướng quá.
Hừ, đây chính là cái giá anh phải trả vì không tin tôi.
Ngày hôm sau, tôi kéo Tạ Yến Trì đi đăng ký kết hôn.
Năm tháng sau, tôi thuận lợi hạ sinh một đứa bé.
Thêm một năm sau đó, đứa bé bắt đầu tập nói.
Tôi lén nghe thấy Tạ Yến Trì thì thầm với đứa bé:
"Bảo bối, cha là cha ruột của con, nếu sau này con nghe người khác nói lời đàm tiếu thì con nhất định đừng tin nhé."
Tôi tức đến mức thúc một cú cùi chỏ vào anh.
Trời đất ơi, rốt cuộc thì bao giờ anh mới hồi phục trí nhớ đây!
Năm con ba tuổi.
Một đêm nọ, tôi vô tình nhắc đến "lão Vương”, người đã sớm trở thành Ảnh đế.
Tạ Yến Trì tức điên lên, anh làm loạn cả đêm rồi mới chịu bỏ qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khi tỉnh dậy, anh đang tựa vào đầu giường, không chớp mắt nhìn tôi.
Tôi mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên hôn lên má anh, theo bản năng cằn nhằn:
"’Lão Vương' đã thành Ảnh đế rồi, em chỉ xem có hai tập phim của anh ta thôi thì làm sao chứ, ghen tuông gì mà dữ thế, vả lại, em với anh ta có quan hệ gì đâu..."
Ngay giây tiếp theo, Tạ Yến Trì bịt miệng tôi lại, giọng điệu vừa xấu hổ vừa bực tức:
"Anh biết rồi, em đừng nói nữa."
Nếu là bình thường, tôi phải đảm bảo với Tạ Yến Trì hết lần này đến lần khác anh mới chịu thôi.
Hôm nay trạng thái của anh không đúng lắm!
Tôi lập tức mở to mắt nhìn anh, liền thấy sắc mặt Tạ Yến Trì đỏ bừng, môi mím chặt.
Tôi lập tức có một suy đoán:
"Anh đã khôi phục trí nhớ rồi sao?"
Tạ Yến Trì giận dữ trừng mắt nhìn tôi một cái.
Tôi: "..."
Ha ha ha ha, đúng là vậy thật.
Tôi lật người ngồi dậy, ôm lấy eo Tạ Yến Trì, cười híp mắt nói:
“Cho phép tôi hỏi một cách mạo muội, tôi có thể làm cha của con em được không?"
"Chồng ơi, câu này có quen tai không?"
Tạ Yến Trì tức đến mức quay đầu đi.
Nhìn trời nhìn đất, chỉ không nhìn tôi.
Tôi cũng quay theo.
Cứ thế lên xuống trái phải di chuyển theo ánh mắt của anh, cười một cách ranh mãnh.
"Là ai nói vậy ta, khó đoán quá đi mất!"
Tạ Yến Trì sắp tức thành cá nóc rồi, còn tiếng cười của tôi như tám mươi con vẹt.
"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!"
Làm Tạ Yến Trì bị làm phiền.
Anh tức giận hóa thẹn thùng, nhào lên giường đè tôi xuống, cắn lấy tôi như một chú chó nhỏ.
"Nhan Tuy, em không được cười!"
Khoảnh khắc này, ánh nắng ngoài cửa sổ thật đẹp, rạng rỡ và nồng nhiệt.
Như tình yêu Tạ Yến Trì dành cho tôi.