Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thông thường, đơn đăng ký tài khoản AI đều sẽ được chấp thuận trong vài giây. Nhưng Nguyễn Lê đã mở màn hình được một phút mà vẫn chưa được chấp thuận, cô cảm thấy nhức đầu.
Lẽ nào đây cũng là một phần thiết lập của người có tính cách lạnh lùng sao? Cô đã phải trả 2 vạn phí đào tạo nên nhất định phải thu về được kết quả!
Nghĩ tới đây, Nguyễn Lê lại gửi thêm một dòng tin nhắn: [Tôi có đoạn video tối qua.]
Lần này, đơn đăng ký đã được thông qua.
[Tsuki]: ?
Chỉ có một dấu chấm hỏi, AI này thực sự vô cùng lạnh lùng.
Nguyễn Lê đang gõ bàn phím:
[Nguyễn Lê lười biếng]: Nếu bạn không muốn người khác xem được video tối qua, tối nay chỗ cũ, không gặp không về.
[Tsuki]: Còn muốn thỏa mãn rồi chạy?
Ngón tay Nguyễn Lê dừng lại. Không đúng, sao AI lại biết được chuyện tối qua? Nguyễn Lê thực sự sợ hãi khi nhận ra điều này.
CweetCweet>
Mặc dù cô biết rằng loại AI này có thể nghe lén điện thoại, cô vẫn thoát khỏi cuộc trò chuyện, lên kế hoạch viết một bài luận và thư giãn chút.
Khi cô ngẩng đầu khỏi biển tri thức, đã 5 giờ chiều. Bầu trời vốn trong xanh giờ đây bị mây đen che phủ. Từng đám mây màu chì như đã hấp thụ đầy ắp mực, rủ xuống phía chân trời, báo trước một cơn mưa lớn sắp tới. Quả nhiên, tên Giang Tứ Ngôn đó đã không tới.
Nguyễn Lê cất máy tính đi và gọi một chuyến xe công nghệ. Nhưng cô không ngờ, do chỗ này quá xa, hơn nữa trời lại sắp mưa, nên dù đã tăng giá gấp ba lần, cô vẫn không gọi được chuyến xe nào.
“Xin lỗi,” nhân viên phục vụ trong quán bước tới, “Tiểu thư, chúng tôi sắp đóng cửa rồi.” Nguyễn Lê ngoảnh đầu lại, mới nhận ra trong quán chỉ còn lại mỗi mình cô.
Cô rất sợ những lúc bị bỏ lại một mình thế này. Giống hệt như năm đó, ngày cô bị bắt cóc. Cũng chỉ một lần ngẩng đầu, cô liền phát hiện mọi người đã biến mất. Mây đen cuồn cuộn, oi bức và ẩm ướt.
“Chào anh,” Nguyễn Lê đưa màn hình điện thoại cho phục vụ xem, “Tôi không đặt được xe, có thể phiền anh đưa tôi tới ga tàu điện ngầm được không? Tôi sẽ trả tiền cho anh.”
“Thật xin lỗi,” người phục vụ ái ngại, “Chúng tôi đều ở gần đây, không đi nội thành. Vô cùng xin lỗi tiểu thư.”
“Không sao.”
Nguyễn Lê không phải kiểu người thích gây phiền phức cho người khác. Cô thu dọn đồ đạc rồi đứng dưới mái hiên của quán. Đèn trong quán lần lượt tắt dần. Cuối cùng đến cả đèn bảng hiệu cũng vụt tắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhân viên phục vụ lần lượt rời đi. Người vừa nói chuyện với cô đã tốt bụng để lại một chiếc đèn nhỏ tỏa ánh sáng vàng ấm. Một tia sét đánh xuống, nổi bật giữa những tòa nhà thấp bé, báo hiệu trận mưa lớn sắp tới.
Nguyễn Lê muốn mắng người. Cô gọi điện thoại cho Giang Tứ Ngôn. Không ai bắt máy.
【Làm ơn đi, nữ phụ đừng làm phiền nam chính nữa, em gái bảo bối bị bong gân rồi, nam chính đang chăm sóc cho cô ấy kìa!】
【Em gái bảo bối ngủ rồi, nam chính vẫn luôn ở bên cô ấy. Ngọt quá đi mất~】
【Bảo bối vì muốn tác thành cho nữ phụ và nam chính, còn đặc biệt thuê 2 tên côn đồ trêu chọc nữ phụ, muốn cho nam chủ làm anh hùng cứu mỹ nhân đó!】
【Bảo bối lương thiện quá!】
【Nói như vậy, chẳng lẽ nữ phụ sắp bị bọn côn đồ ức h.i.ế.p sao? Thật tuyệt. Tôi ngày nào cũng thích xem chi tiết này】
Nguyễn Lê cảnh giác, liếc nhìn xung quanh. Từ xa, có hai người đàn ông đang tiến về phía mình.
Trước tòa nhà nhỏ, một chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen lao vút tới, làm b.ắ.n tung nước mưa trên mặt đất.
Tập đoàn Phó thị đang lên kế hoạch xây dựng căn cứ máy bay không người lái ở vùng ngoại ô phía nam thành phố, Phó Thời Úc đã đến các vùng lân cận để khảo sát. Anh tựa người vào hàng ghế sau, điện thoại khẽ rung. Vài tin nhắn thoại được gửi đến.
Là Giang Tứ Ngôn.
[Úc ca, anh đang ở phía nam thành phố à?]
[Vị hôn thê của em đang ở một quán cà phê bên đó, anh có thể tiện đường đón cô ấy giúp em không?]
Ngay sau đó, đối phương gửi tới một bức ảnh. Ảnh từ từ tải xuống. Ánh mắt Phó Thời Úc không chút cảm xúc hướng ra ngoài cửa sổ.
Những đám mây đen tụ lại, hai bên đường vắng tanh. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn, hai người đàn ông say rượu đang tiến lại gần một cô gái. Xuyên qua màn không khí phủ màu tro xám, một gương mặt quen thuộc hiện ra rõ ràng — trùng khớp với gương mặt đẫm nước mắt trong giấc mơ đêm qua.
“Dừng xe.”
Phó Thời Úc bước xuống xe.
Ngay khi cánh cửa khép lại, màn hình chiếc điện thoại bị anh tiện tay ném lên ghế da cuối cùng cũng hiện ra bức ảnh vị hôn thê của Giang Tứ Ngôn.
Chính là Nguyễn Lê.
Nhưng Phó Thời Úc đã không nhìn thấy.