Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô như c.h.ế.t sững, mọi âm thanh như bị mắc kẹt nơi cổ họng

 

Làm "trai bao" mà lại có thể kiếm được nhiều tiền đến thế ư?

Cô lảo đảo bước lên xe, tâm trí vẫn còn chìm trong cơn choáng váng. Chiếc Rolls-Royce lặng lẽ lăn bánh rời khỏi Nam Thành, thẳng tiến đến khu biệt thự ven sông. Nó dừng lại trước sảnh chính uy nghi, tráng lệ.

Đây là căn nhà tân hôn mà gia đình họ Giang đã chuẩn bị, nằm khá gần trường học. Ban đầu, hai bên gia đình đều mong muốn cô và Giang Tứ Ngôn sẽ dọn về sống chung để vun đắp tình cảm.

Bước vào thang máy, không gian chật hẹp và ngột ngạt khiến cô cảm thấy khó thở. Cầm chiếc điện thoại trong tay, cô nhanh chóng soạn một tin nhắn gửi cho anh trai.

[Nguyễn Lê]: "Anh, anh có thể cho em biết địa chỉ viện dưỡng lão của mẹ nuôi được không?"

[Anh trai]: "Muốn biết thì phải thuyết phục Tứ Ngôn dọn về phòng tân hôn đã. Anh sẽ không nói cho đến khi việc đó xong!"

Đọc tin nhắn, một cảm giác bất lực len lỏi trong cô.

Giang Tứ Ngôn, người thà chịu cảnh chen chúc trong phòng ký túc xá bốn người của trường còn hơn ở chung một mái nhà với cô, làm sao có chuyện anh ấy chịu chuyển đến đây? 

Lời hứa của anh trai chẳng khác nào một sự thách thức vô vọng.

Ánh mắt cô vô định lướt qua tấm gương của thang máy.

Hình bóng Thời Úc hiện ra, với bờ vai rộng và đôi chân dài, một hình dáng quen thuộc đến kỳ lạ. 

Cô bỗng khẽ nảy ra một ý nghĩ: chỉ nhìn từ phía sau, anh ta gần như không khác gì Giang Tứ Ngôn.

Cánh cửa thang máy mở ra. Cô bước ra trước, mở cửa để Thời Úc vào, còn mình thì nán lại phía sau. Một tấm ảnh nhanh chóng được chụp lại, khoảnh khắc Thời Úc đang cúi xuống thay giày, sau đó được gửi đi.

[Nguyễn Lê]: "Anh ấy đã quay về."

Tin nhắn ấy không phải là sự thật, nhưng nó là cánh cửa hy vọng duy nhất mà cô có thể nắm lấy lúc này.

Trong lúc đó, cô không hề để ý đến một âm thanh khẽ khàng ngay phía sau.

Khu căn hộ của Giang Tứ Ngôn mỗi tầng chỉ có hai hộ. Trước cửa căn đối diện, một đôi giày thể thao nam được đặt ngay ngắn. 

Ánh mắt cô lướt qua, rồi dừng lại trên chiếc áo khoác nam đang phơi ngoài ban công. Đó là một đôi giày Adidas kiểu dáng cổ điển. Thật trùng hợp, một người bạn cùng phòng của Giang Tứ Ngôn cũng sở hữu một đôi giống hệt.

"Cô sống một mình à?"

CweetCweet>

Anh ta hỏi, giọng điệu ẩn chứa một chút thăm dò. Anh ta biết nhiều phụ nữ sống độc thân thường để giày nam ở cửa, phơi quần áo nam ngoài ban công để tạo cảm giác trong nhà có đàn ông.

"Cũng gần như vậy."

Nguyễn Lê suy nghĩ một lát rồi trả lời.

"Thi thoảng, vị hôn phu của tôi cũng ghé qua."

Tuần trước, trời mưa lớn, Giang Tứ Ngôn đã đến đây một lần và chiếc áo khoác kia chính là của anh.

Nguyễn Lê cúi xuống chỉnh lại giày.Sáng nay cô vội ra ngoài, buộc dây giày quá chặt nên giờ khó tháo. Cộng thêm sự lo lắng liệu anh trai có phát hiện ra điều bất thường trong bức ảnh hay không khiến cô có phần lơ đãng. 

Cô lờ mờ nghe thấy anh khẽ nói một câu: 

“Cẩn thận thật đấy.”

“Để tôi đi lấy hộp thuốc, anh cứ tự nhiên."

Cô phủi tay đứng dậy. Vừa mới quay người, đôi mắt cô bỗng trợn lớn.

Chỉ thấy Thời Úc dùng một tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, để lộ xương quai xanh trắng lạnh, sắc nét đến mức khiến cô liên tưởng tới những bức tượng trong viện bảo tàng.

"Anh... anh cởi đồ làm gì vậy?"

"Ướt rồi " anh thản nhiên đáp. 

Thời Úc cởi trần, bước thẳng đến trước mặt cô, lồng n.g.ự.c rắn chắc phập phồng theo từng nhịp thở: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Phòng tắm ở đâu?"

Cô sững người: 

"Anh định tắm? Ở nhà tôi sao?"

Thời Úc gật đầu:

 "Nếu tôi ốm thì đâu có làm việc được. Trừ khi... em nuôi tôi?"

Vừa nghe đến tiền, ánh mắt cô liền rời khỏi phần n.g.ự.c đáng xấu hổ kia, dứt khoát lắc đầu. Lần trước, việc phải bỏ ra mười ngàn đã là bất đắc dĩ. Tiền của cô còn phải giữ, tuyệt đối không được tiêu lên đàn ông.

Cô nói dứt khoát: 

"Phòng tắm cho khách ở ngay lối vào. Tôi đi tìm cho anh bộ đồ sạch."

Vừa quay đi được một bước, cổ tay đã bị một bàn tay nóng ấm giữ lại.

Giọng anh vang lên trầm thấp sau lưng:

"Cùng tắm nhé?"

Chỉ hai từ đơn giản, mà rót vào tai cô lại như một dòng nước đang sôi.

Nguy rồi, nguy hiểm thật sự!

Hồi năm nhất đại học, cô đã nghe danh Thời Úc. Anh nổi tiếng với ngoại hình xuất chúng, đến mức các tiểu thư con nhà giàu theo đuổi anh xếp hàng dài từ cổng Nam đến cổng Bắc. Diễn đàn trường lúc nào cũng rộn ràng với những màn tỏ tình được "livestream" theo thời gian thực.

Thế nhưng, anh ta lúc nào cũng chỉ lặng lẽ một mình — đúng chuẩn kiểu "đóa hoa cao lãnh không thể chạm tới." Và điều cô chưa bao giờ ngờ tới là: "đóa hoa cao lãnh" ấy, thật ra lại là một "loài hoa chơi bời có tiếng."

"Không... không cần đâu..." cô lắp bắp, cố gắng rút lui.

Nhưng Thời Úc rõ ràng không định buông tha cô:

"Trốn gì thế?"

 Anh hỏi :

  "Không phải em từng nhiều lần nói muốn lên giường với tôi sao?"

Cô c.h.ế.t sững. Cô hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.

Ngoài chuyện tối qua cô bị thuốc khống chế nên hỏi Thời Úc "một đêm bao nhiêu tiền" ra, thì còn khi nào cô nói muốn ngủ với anh ta chứ? Hay đây chính là chiêu trò của những "nam thần hàng đầu"?

Lừa tình thì được, chứ lừa tiền thì không xong đâu!

"Không được, vị hôn phu của tôi sắp về rồi."

Cô vừa nói, vừa cố gắng rút cổ tay mình ra khỏi tay anh, rồi xoay người chạy vội vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại thật chặt.

Khi cánh cửa gỗ khép lại, cô dựa lưng vào cửa, tim đập loạn xạ không ngừng.

Cô từng đọc một bài báo, kể về những anh chàng "trai bao" ở Nhật Bản chuyên quyến rũ khách nữ, khiến người ta lún sâu từng chút một, móc sạch tiền trong túi, thậm chí dụ dỗ các cô xuống nước làm việc kiếm tiền... rồi lại dùng chính số tiền đó để chiều chuộng những gã đàn ông .

Thật sự rất đáng sợ!

Và cô cảm thấy, Thời Úc chính là kiểu người như vậy.

Một người thật thà như cô, chính là miếng mồi ngon dễ bị những kẻ nguy hiểm ấy bắt thóp nhất. 

Cô hạ quyết tâm: “Cho anh ta uống thuốc xong là phải đuổi đi ngay!”

Ngay lúc ấy, một dòng chữ đỏ to đậm như đạn pháo bật lên ngay trước mắt cô:

[ Đây chính là đang bắt cá hai tay ư]

[Nữ phụ là nhà tiên tri à? Nam chính thật sự tới rồi!]

[Cười c.h.ế.t mất! Thời Úc mới vừa vào phòng tắm, giờ thì giải thích sao đây?!]