Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đây em từng hỏi, ông nói đây là đồ của anh nên em giữ lại.”
Tống Hy Nhận đưa tay nhận lấy, giọng bình thản:
“Hồi nhỏ, ông và mẹ tôi cãi nhau, ông cầm cái này lên đập luôn.
…Tôi giận ông lâu lắm.”
Cái “ông” trong lời anh nói chắc chắn là ông nội Tống.
Nghe nói năm đó bà nội Tống cũng vì cãi nhau với ông rồi bỏ ra ngoài, không ngờ lại gặp tai nạn giao thông qua đời.
Cũng từ đó, Tống Hy Nhận ra nước ngoài.
Tôi khẽ gật đầu, không nói gì thêm, quay người sang bên khác.
Đường núi dài dằng dặc, chẳng mấy chốc tôi đã thiếp đi.
Trước lúc ngủ, tôi mơ màng nghe được một tiếng thì thầm rất khẽ:
“Cảm ơn.”
4
Khi quay lại trường, ai ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt chờ xem kịch vui.
Cô bạn thân Tô Lê tức tối chạy lại hỏi sao tôi giờ này mới về.
“Tống Gia Tứ lên đài phát thanh của trường hát tình ca tặng Chu Niệm Niệm, còn tuyên bố sau này cô ta là người phụ nữ duy nhất của anh ta.”
“Anh ta còn nói…”
“Nói gì?”
Tôi nhướng mày, hơi tò mò, Tô Lê còn chưa kịp trả lời thì đã có người chen miệng:
“Nói mày giống như con ch.ó phốc nhỏ suốt ngày chạy theo đuôi anh ta, bám đến phát chán.
Thích chó chứ cũng không thể thích mày được.
Haha, Cừu Diễm Nhiên, mày ngày thường kiêu ngạo lắm mà, giờ Gia Tứ không thèm mày nữa, xem mày còn hống hách nổi không.”
Tôi lạnh lùng liếc qua, môi khẽ nhếch:
“Xong rồi, mày chọc phải tao rồi.
Nhà mày sắp phá sản đấy.”
“Mày… Mày không được lấy việc công trả thù riêng!”
“Tao trả thù riêng thì sao? Không có Tống Gia Tứ thì chị đây vẫn oách như thường.
Nói cho rõ, lý thuyết thì tao vẫn là vị hôn thê của hắn.
Chu Niệm Niệm làm ra chuyện như vậy, cô ta chính là tiểu tam.
Mày còn mở miệng bênh tiểu tam, thì chính mày cũng là đồ chẳng ra gì.
Nhà tụi tao không bao giờ hợp tác làm ăn với hạng người như vậy.”
Một tràng nói xong, đối phương tức đến nghiến răng ken két.
“Tao biết mày độc miệng là vì mày khổ tâm, ai mà chẳng biết mày yêu Tống Gia Tứ ch/ế/t đi sống lại.
Chờ xem, lát nữa anh ta tới mày sẽ nói gì!”
Tống Gia Tứ vừa xuất hiện, tôi đã nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy “thương yêu”
Nhưng trong mắt người khác, ánh nhìn ấy lại bị hiểu thành tôi còn si mê anh ta đến cuồng dại.
Tống Gia Tứ lạnh người rùng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Cừu Diễm Nhiên, đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi!
Tôi giờ là người đàn ông của Chu Niệm Niệm rồi!
Tối nay cô phải đến gặp bố mẹ tôi, nói rõ chuyện hủy hôn!
Tôi hơi nhướng mày.
“Không được, anh bẩn rồi, muốn hủy thì anh tự đi mà hủy.”
Nếu tôi chủ động đòi hủy hôn, kiểu gì cũng bị nói là đứa vô lễ.
Dù lỗi là do Tống Gia Tứ, nhưng chắc chắn mẹ anh ta sẽ kéo tôi khóc lóc kể lể, tôi chịu không nổi mấy màn đó đâu.
Thay vì tự mình đi đòi hủy hôn, chi bằng để Tống Gia Tứ ra mặt trước, sau đó tôi đóng vai đáng thương một chút, để nhà họ Tống đền luôn Tống Hy Nhận cho tôi là vừa, hehe.
“Cừu Diễm Nhiên, tôi biết là cô không nỡ rời xa tôi, thế này đi…”
Tống Gia Tứ nói với vẻ như đang bố thí:
“Cô viết cho tôi một bản cam kết, chúng ta lấy đại cục làm trọng, vẫn cứ kết hôn như thường, nhưng cô không được can thiệp vào chuyện giữa tôi và Niệm Niệm.
Sau này tài sản của nhà tôi cũng sẽ để lại cho con cái tôi với cô ấy.”
“Tưởng tượng cũng đẹp đấy.
Cái cô bạch liên hoa Niệm Niệm của anh cam tâm không vào cửa à?”
Tống Gia Tứ cau mày, nhưng vẫn cố chấp đáp:
“Chỉ cần tôi cho cô ấy cuộc sống tốt là được rồi.
Nhà cô ấy điều kiện không khá, so với đi làm thuê ngoài xã hội thì ở bên tôi còn hơn.
Dù sao thì thân phận và tình yêu, tôi chỉ có thể chia đều cho hai người.”
“Gia Tứ… không ngờ anh lại nghĩ như vậy…”
Đúng lúc này, Chu Niệm Niệm xuất hiện ở cửa, vừa hay nghe thấy câu nói đó liền đứng sững tại chỗ.
Tống Gia Tứ sững người quay đầu, nước mắt cô ta cũng rơi rất đúng lúc.
“Niệm Niệm!”
“Đừng lo cho em! Em không phải loại người như anh nghĩ…”
Thế rồi cô chạy, anh đuổi, yêu hận quấn lấy nhau như phim truyền hình.
Tôi chẳng thèm để tâm, lật giở cuốn “Làm sao để khiến đàn ông trưởng thành phát cuồng vì bạn”.
Người ta thường nói: con cháu có phúc của con cháu.
Chuyện tình cảm của họ cứ để họ tự biên tự diễn.
Tôi đây — bậc trưởng bối — đang bận lo chuyện khác cơ mà.
Chu Niệm Niệm chiến đấu cũng ra gì phết, ngay tối hôm đó Tống Gia Tứ đã tới đòi hủy hôn.
Mẹ tôi không nói hai lời, gật đầu cái rụp.
Có lẽ vì mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ nên Tống Gia Tứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ, cứ đứng chần chừ mãi không chịu đi.
Một lúc lâu, mẹ tôi mất kiên nhẫn:
“Cậu còn việc gì nữa à?”
“Bác gái… bác không định khuyên cháu chút nào sao?”
Mẹ tôi khoát tay:
“Khuyên cái gì? Bác cũng đâu có vừa mắt cậu… à không, khụ khụ…