Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gia Tứ à, cháu cũng là đứa bác nhìn lớn lên.
Bác hy vọng các cháu đều có thể theo đuổi hạnh phúc của mình. Thế nên, mạnh dạn mà hủy hôn đi!”
Tống Gia Tứ chính thức hủy hôn, mặt mày thất vọng rời đi.
Còn tôi thì sướng phát điên, cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính theo đuổi Tống Hy Nhận!
Mấy hôm sau tôi đi học bình thường, về nhà thì bắt đầu nghiên cứu sách vở, tìm cách khiến đàn ông trưởng thành phải điêu đứng vì tôi.
Vì tôi ít ra ngoài, Tô Lê còn tưởng tôi đang đau khổ vì bị Tống Gia Tứ đá.
Nhưng thật ra tôi chẳng có chút tâm tư nào dành cho anh ta.
Tống Hy Nhận người đầy mùi cấm dục trầm lạnh, khiến tôi đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ.
Đúng lúc đang nghĩ nên tìm lý do gì để đến nhà họ Tống, thì tôi nhận được một tấm thiệp mời dự tiệc gia đình từ chính nhà họ gửi đến.
Mắt tôi sáng rực — cơ hội tới rồi!
Tấm thiệp do chính mẹ Tống mang đến, chỉ mời riêng nhà tôi.
Chắc bà còn muốn níu kéo mối quan hệ giữa tôi và Tống Gia Tứ.
Vì là tiệc gia đình nên Tống Hy Nhận cũng có mặt.
Khi tôi đến, anh đang chăm sóc mấy cây hoa trà trong sân.
Sau vài ngày học hỏi từ sách, tôi thấy mình đã tiến bộ vượt bậc.
Lần này tôi cố tình thay đổi hoàn toàn phong cách.
Sách có nói, muốn thu hút một người đàn ông, phải biết tạo cảm giác đối lập và mới mẻ.
Lần trước tôi ăn mặc quá đứng đắn, nên hôm nay tôi diện một chiếc váy đỏ ngắn, tóc uốn xoăn nhẹ, lộ chút xương quai xanh.
Khi tôi xuất hiện trước mặt nhà họ Tống với dáng vẻ như vậy, Tống Hy Nhận không biểu lộ gì nhiều.
Ngược lại, Tống Gia Tứ nhìn tôi mà lắc đầu liên tục, ánh mắt đầy phức tạp, như thể còn có chút đắc ý.
“Cừu Diễm Nhiên, tôi biết cô ăn mặc như vậy là có mục đích.
Nhưng cho dù cô cố tình quyến rũ tôi, tôi cũng sẽ không vì cô mà bỏ rơi Niệm Niệm đâu!”
Đôi khi tôi thật sự thấy ngưỡng mộ vài kiểu đàn ông.
Bọn họ có một khả năng rất đặc biệt: tự biên tự diễn rồi tự tin vào đó.
Tối đến, trong bữa cơm, mẹ Tống sắp xếp cho tôi ngồi cạnh Tống Gia Tứ, còn Tống Hy Nhận thì ngồi đối diện tôi.
Trên bàn ăn, ai nấy đều mang theo tâm sự riêng.
Mẹ Tống thì cứ không ngừng gắp thức ăn cho tôi, rồi kể đủ chuyện thời nhỏ của tôi với Tống Gia Tứ.
Tôi chỉ giả vờ phụ họa, ngoài mặt tươi cười, nhưng dưới gầm bàn thì lại vô tình cố ý chạm nhẹ chân mình vào ống quần của Tống Hy Nhận.
Thi thoảng tôi lại ngẩng lên, thăm dò biểu cảm của người đàn ông ngồi đối diện.
Anh ấy rõ ràng cảm nhận được động tác nhỏ của tôi, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Sách có viết, kiểu đàn ông này ngoài lạnh trong nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không ngăn cản tức là còn cơ hội!
Tôi mừng thầm trong bụng.
Thế là càng liều hơn, mũi giày cao gót của tôi dọc theo ống quần Tống Hy Nhận mà trượt lên từng chút một.
Mãi cho đến khi anh khẽ ho một tiếng, tai cũng đã đỏ bừng.
Chỉ để lại một câu “Tôi ăn no rồi” rồi đứng dậy quay về phòng.
Tiếc thật.
Không còn mục tiêu, tôi cũng lười ăn, vội vàng kết thúc bữa rồi về nhà.
Sau đó một thời gian, tôi cách vài hôm lại tìm cớ chạy qua nhà họ Tống.
Nhưng không gặp lại Tống Hy Nhận.
Không biết có phải anh đang cố tình tránh mặt tôi hay không.
Tôi mở danh bạ, tìm đến một số điện thoại được lưu tên là [Vẻ đẹp cấp vũ trụ số một].
Đây là biệt danh tôi đặt từ năm mười tuổi, dù sau này có đổi điện thoại, cái tên đó vẫn chưa bao giờ bị thay.
Tuy tôi cũng gọi anh là “chú nhỏ” như Tống Gia Tứ, nhưng trong trí nhớ của tôi, Tống Hy Nhận luôn là một anh trai có gương mặt đẹp nhất mà tôi từng thấy.
Con gái nhỏ lúc nào chẳng có thiện cảm đặc biệt với mấy anh đẹp trai lại còn dịu dàng.
Thế nên sau khi anh ra nước ngoài, tôi đã cất công tìm được số điện thoại của anh.
Cách một thời gian lại nhắn tin chia sẻ tâm trạng, hỏi han vài câu.
Như một cách thể hiện sự tôn trọng đối với cái đẹp.
Chỉ trừ một lần, khi tôi bị bạn thân trở mặt bắt nạt, anh hỏi tên người đó là ai.
Ngoài ra, anh chưa từng nhắn lại tin nào cho tôi.
Sau này người bạn đó chuyển trường, tôi cứ bán tín bán nghi không biết có phải do Tống Hy Nhận ra tay hay không.
Nhưng cũng chưa từng nghe nói anh về nước.
Tôi thở dài, gửi đi một tin nhắn:
“Chú nhỏ, dạo này sao không thấy anh đâu cả?”
Hai tiếng trôi qua.
Đúng như dự đoán lại chẳng có hồi âm.
Cuốn sách “Làm sao để khiến đàn ông trưởng thành phát cuồng” trong tay tôi đã bị lật đến nhăn nhúm.
Nhưng mất mục tiêu rồi thì cũng vô dụng.
Tôi bắt đầu thấy chán nản.
Tô Lê thấy bộ dạng tôi như vậy, tưởng tôi còn đang thất tình vì Tống Gia Tứ.
Gửi tôi một video quay trong quán bar.
[Diễm Nhiên à, trên thế giới này có ba tỷ rưỡi đàn ông lận, đừng vì một đứa mà tuyệt vọng!]