Sau khi huấn luyện quân sự kết thúc, tôi đã sớm dò hỏi được thời khóa biểu của Tề Triệt.
Một tuần chúng tôi có một tiết học chung, học cùng một giảng đường.
Ngoài ra còn hai buổi Tề Triệt có tiết còn tôi thì không.
Lúc đó tôi có thể “tranh thủ học ké”.
Tính ra, mỗi tuần tôi có thể gặp Tề Triệt ba lần.
Cộng thêm mấy lần “tình cờ” gặp ở thư viện vào cuối tuần nữa,
Tối thiểu cũng được năm lần!
Cuối cùng cũng không cần mặc cái đồng phục huấn luyện màu xanh lá đậm kia nữa rồi.
Tôi nóng lòng thay bộ áo hai dây và quần bò cạp trễ.
Vừa chuẩn bị ra khỏi cửa lại chợt nhớ ra—bộ đồ này hình như không hợp với hình tượng mà tôi đang xây dựng trước mặt Tề Triệt.
Đành ngậm ngùi thay sang váy trắng nhỏ.
Tôi gặp Tề Triệt ở cửa toà giảng đường.
Áo thun trắng, quần dài đen, dáng vẻ mát mẻ trong trẻo, nhìn một cái liền thấy xao xuyến.
“Tề Triệt!”
Tôi vẫy tay gọi cậu ấy.
Bên cạnh Tề Triệt còn mấy người khác.
Lúc huấn luyện quân sự mọi người đã thấy tôi theo đuổi Tề Triệt rồi.
Vừa nghe thấy giọng tôi, ai nấy liếc nhau cười đầy ẩn ý rồi nhanh chóng rút lui.
Chỉ còn lại Tề Triệt đi về phía tôi.
“Cậu định đến thư viện à? Vừa hay tớ cũng định đi, cùng nhau nhé?”
Tôi thấy cậu ấy mang theo ba lô.
Tưởng là sách vở bên trong.
Tề Triệt liếc tôi một cái đầy ẩn ý.
Nhưng cuối cùng vẫn “Ừm” một tiếng.
Gặp nhau ở thư viện kiểu này,
nói lớn thì không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.
Nhưng nếu ngày nào cũng gặp thì rõ ràng là quá cố ý rồi.
Sau một tháng học chính thức.
Tôi lại chặn Tề Triệt ngay trước giảng đường.
“Đi thư viện à? Cùng đi nhé?”
“Giang Bạch, mới khai giảng mà cậu đi thư viện hơi bị chăm rồi đấy?”
Tề Triệt cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi.
Mỗi tuần ít nhất ba lần, tôi đều có thể “vô tình” gặp Tề Triệt ở thư viện.
Lý do rõ ràng quá còn gì.
Tất nhiên là vì tôi muốn theo đuổi cậu ấy.
Nhưng tôi không thể nói thẳng được.
Người như Tề Triệt, chắc chắn không thích con gái quá chủ động.
Thế là tôi phản bác lại:
“Còn cậu chẳng phải cũng vậy sao? Ngày nào cũng thấy mặt ở thư viện.”
“……”
Chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân thôi.
Tề Triệt không nói nữa, tiếp tục đọc sách chuyên ngành.
Tôi lén ngẩng đầu nhìn cậu ấy một cái.
Tề Triệt lúc chăm chú học tập thật sự quá đẹp trai.
Hàng mi dài và rậm.
Sống mũi cao thẳng.
Nếu mà đeo thêm cặp kính nữa thì…
“Này, Tề Triệt, sao cậu không đeo kính vậy?”
Học bá như cậu ấy, kiểu gì cũng bị cận một chút chứ nhỉ?
“Cậu thích con trai đeo kính à?”
“À… không có.”
Tôi thích là… cậu như thế này.
Câu sau tôi không dám nói ra.
Tề Triệt nói: “Tôi đeo kính áp tròng.”
“Thật sao? Mà sao tớ không nhận ra ta?”
Tôi chống tay lên bàn, nghiêng người lại gần Tề Triệt.
Khoảng cách bất ngờ rút ngắn.
Tề Triệt kinh ngạc ngẩng đầu, vậy mà không hề né tránh.
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cậu ấy một lúc lâu.
Lúc đó mới nhận ra khoảng cách giữa tôi và Tề Triệt thật sự rất gần.
Gần đến mức tôi có thể thấy được từng sợi mi của cậu ấy đang khẽ run.
Ngay cả ánh mắt cũng thoáng tránh đi mấy lần.
“Ngồi đàng hoàng vào.”
Tề Triệt giả vờ lạnh lùng.
Còn tim tôi thì đập loạn, vừa hồi hộp vừa ngọt ngào.
Mãi đến khi tôi ngồi lại vào chỗ mình, mới bình tĩnh lại được một chút.