Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

An, tên cô nghe thật nhẹ nhàng, tựa như một làn gió thoảng qua buổi trưa hè. Nhưng ẩn sâu bên trong cái tên An ấy là một ý chí sắt đá, một trái tim nồng nhiệt và một khối óc sắc bén của một nữ luật sư. Cô yêu nghề đến mức có thể quên ăn quên ngủ, miệt mài với từng hồ sơ, từng vụ án, đặc biệt là những vụ liên quan đến phụ nữ và trẻ em. Cô tin vào công lý, tin vào sự thật, và hơn hết, cô tin vào tình yêu. Đối với An, tình yêu là một bản khế ước thiêng liêng, được xây dựng trên nền tảng của sự chân thật và lòng tin tuyệt đối. Cô đã từng viết điều này trong một bài luận văn thời sinh viên, và đến tận bây giờ, những dòng chữ ấy vẫn vẹn nguyên trong tâm trí cô, là kim chỉ nam cho cả sự nghiệp lẫn cuộc đời. An từng nghĩ, không có gì vững chắc trong tình yêu bằng sự thật.

 

Nguyễn Mai, thân chủ của An, là một người phụ nữ với đôi mắt đượm buồn, hằn sâu nỗi sợ hãi. Mai đang trong một vụ ly hôn dai dẳng với người chồng bạo hành. Vụ án của Mai không chỉ là một vụ kiện tụng thông thường, nó còn là một cuộc chiến giành lại sự sống, giành lại tương lai cho Mai và đứa con thơ. An đã nhận vụ này hoàn toàn miễn phí, dốc hết tâm huyết, không quản ngày đêm, vì cô nhìn thấy ở Mai hình ảnh của bao người phụ nữ Việt Nam cam chịu, cần được bảo vệ. Mỗi lần nhìn Mai run rẩy kể về những vết sẹo trên cơ thể, những nỗi ám ảnh trong tâm hồn, An lại càng quyết tâm hơn. Cô muốn Mai được giải thoát, được tìm thấy bình yên sau cơn bão tố cuộc đời.

 

Việt, chồng An, là một bác sĩ tâm lý tài năng, một người đàn ông ấm áp và thấu hiểu. Anh có đôi mắt sâu hút, nụ cười hiền hậu và giọng nói trầm ấm, dễ dàng xoa dịu những tâm hồn đang tổn thương. An và Việt đã có một cuộc hôn nhân mà ai cũng ngưỡng mộ. Họ là cặp đôi hoàn hảo: một luật sư sắc sảo và một bác sĩ tâm lý tận tâm, luôn hỗ trợ nhau trong công việc và cuộc sống. Việt thường chia sẻ với An về những ca bệnh khó, những nỗi đau mà bệnh nhân anh đang đối mặt. Anh lắng nghe An kể về những áp lực của nghề luật, những vụ án đầy thử thách. Tình yêu của họ được vun đắp từ sự đồng điệu trong tâm hồn và sự tôn trọng tuyệt đối dành cho nhau.

 

Vì tính chất phức tạp của vụ ly hôn, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến tâm lý của Mai sau nhiều năm bị bạo hành, Tòa án đã yêu cầu một báo cáo thẩm định tâm lý độc lập. Với kinh nghiệm và uy tín trong ngành, Việt đã được mời tham gia hỗ trợ thẩm định tâm lý cho Mai. An hoàn toàn tin tưởng vào chuyên môn và đạo đức nghề nghiệp của chồng. Cô thậm chí còn vui vẻ khi nghĩ rằng Việt có thể giúp Mai nhẹ nhõm hơn, giúp hồ sơ vụ án trở nên vững chắc hơn. Cô đã giới thiệu Mai với Việt, tin rằng đó là sự kết hợp hoàn hảo để đưa công lý ra ánh sáng. Hai người gặp nhau từ đó, tại phòng khám của Việt, dưới sự sắp xếp vô tư của An.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Những buổi làm việc của Việt và Mai diễn ra đều đặn. An thỉnh thoảng hỏi Việt về tình hình của Mai. Việt luôn trả lời một cách chuyên nghiệp, rằng Mai đang dần ổn định hơn, rằng cô ấy rất mạnh mẽ. Anh khen ngợi Mai kiên cường, vượt qua được những sang chấn tâm lý nặng nề. An nghe vậy thì mừng lắm, cô tin rằng sự giúp đỡ của Việt đã mang lại hiệu quả tích cực cho thân chủ của mình. Cô cảm thấy tự hào về người chồng của mình, một người không chỉ giỏi chuyên môn mà còn có tấm lòng nhân ái. Cô và Việt vẫn giữ nếp sinh hoạt như thường ngày, vẫn những bữa cơm ấm cúng, những cuộc trò chuyện về công việc, về những dự định tương lai. An vẫn cảm thấy Việt yêu thương cô vô điều kiện, vẫn nhìn cô với ánh mắt trìu mến như ngày nào.

 

Tuy nhiên, dần dần, An bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu nhỏ, tưởng chừng như vô hại nhưng lại khiến cô có chút bận lòng. Việt bỗng nhiên bận rộn hơn thường lệ. Anh có những cuộc điện thoại kéo dài đến đêm khuya, đôi khi là những tin nhắn đến muộn mà anh thường giấu điện thoại đi khi An đến gần. Khi An hỏi, anh giải thích đó là những ca bệnh khó, những bệnh nhân cần sự hỗ trợ khẩn cấp. An, với sự tin tưởng tuyệt đối vào chồng, không chút nghi ngờ. Cô chỉ nghĩ rằng anh đang cống hiến hết mình cho công việc, cho những người cần anh giúp đỡ.

 

Một lần, khi An đang chuẩn bị tài liệu cho phiên tòa, cô vô tình thấy Việt lướt qua một tin nhắn trên điện thoại. Dù chỉ là thoáng qua, nhưng cô kịp nhận ra một biểu tượng cảm xúc hình trái tim và một cái tên thân mật. Cô nghĩ chắc là tin nhắn của một người bạn thân thiết, hoặc một đồng nghiệp nữ nào đó trong bệnh viện. Cô không để tâm nhiều, vì cô tin vào sự chung thủy của Việt hơn bất cứ điều gì. Anh chưa bao giờ cho cô bất cứ lý do gì để nghi ngờ anh. Tình yêu của họ là một bức tường thành vững chắc, được xây dựng bằng những viên gạch của sự tin cậy và lòng trung thực.

 

Nhưng rồi, những chi tiết nhỏ nhặt cứ liên tục xuất hiện, len lỏi vào tâm trí An như những hạt bụi li ti, dù không nhìn rõ nhưng vẫn khiến cô cảm thấy ngứa ngáy. Việt bắt đầu về nhà muộn hơn, đôi khi anh nói dối rằng có cuộc họp đột xuất hay bệnh nhân cấp cứu, nhưng An tinh ý nhận ra mùi nước hoa lạ thoảng trên áo anh, một mùi hương không phải của Việt, cũng không phải của cô. Anh cũng ít khi chủ động gần gũi cô hơn, những cái ôm, những nụ hôn đều trở nên hờ hững, thiếu đi sự nồng nhiệt vốn có. An tự trấn an mình rằng có lẽ Việt đang gặp áp lực công việc, hay anh đang mệt mỏi vì những ca bệnh tâm lý nặng nề. Cô cố gắng thấu hiểu và thông cảm cho anh, vẫn chăm sóc anh chu đáo, vẫn là người vợ dịu dàng, chu đáo như mọi khi.

 

Một buổi tối, An đang làm việc với hồ sơ vụ án của Mai. Cô cần kiểm tra lại một số chi tiết trong báo cáo tâm lý của Việt để chuẩn bị cho phần bào chữa của mình. Việt đang tắm, và điện thoại của anh rung lên liên hồi. Theo thói quen, An định cầm lên xem ai gọi để báo cho anh. Màn hình điện thoại sáng lên, và cô nhìn thấy một tin nhắn từ một số lạ. Nội dung tin nhắn chỉ vỏn vẹn một câu: “Em nhớ anh.” Và dưới đó, là một biểu tượng hình trái tim màu đỏ chói. Trái tim An như ngừng đập. Cô không tin vào mắt mình. Cô vội vàng đặt điện thoại xuống, tay run rẩy. Cô cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ rằng có lẽ đó là một sự nhầm lẫn, một tin nhắn gửi nhầm. Nhưng linh cảm của một người phụ nữ, và bản năng của một luật sư, mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tắt, ánh mắt đờ đẫn, và trong khoảnh khắc đó, một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô. Cô biết, mình không thể bỏ qua chuyện này được nữa. Cô phải tìm ra sự thật. Bằng bất cứ giá nào. Dù cho sự thật ấy có tàn khốc đến đâu.