Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đó, An trằn trọc không ngủ. Tin nhắn “Em nhớ anh” cứ xoáy vào tâm trí cô như một lưỡi d.a.o cùn, từ từ cứa vào trái tim. Cô muốn ngay lập tức hỏi Việt, muốn gào lên xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Nhưng lý trí luật sư mách bảo cô phải bình tĩnh, phải có bằng chứng cụ thể. Cô đã sống trong thế giới của bằng chứng, của sự thật hiển nhiên, và cô không thể để cảm xúc dẫn lối. Cô cần phải điều tra, giống như cách cô vẫn làm với mọi vụ án phức tạp. Chỉ có điều, lần này, thân chủ lại chính là cô, và bị cáo lại là người đàn ông cô tin tưởng nhất.

 

Sáng hôm sau, An vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản như thường lệ. Cô chuẩn bị bữa sáng cho Việt, nói chuyện phiếm về công việc. Việt vẫn vậy, vẫn ôn hòa, vẫn chăm sóc cô, nhưng An cảm thấy có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người. Cô để ý từng cử chỉ nhỏ của anh, từng ánh mắt, từng lời nói. Việt vẫn cầm điện thoại không rời, và đôi khi, anh lại lén lút nhìn cô, như thể thăm dò. Điều đó càng củng cố thêm nghi ngờ trong lòng An.

 

Khi Việt đi làm, An bắt đầu công việc “điều tra” của mình. Đầu tiên, cô tập trung vào hồ sơ của Mai. Cô muốn tìm kiếm bất kỳ điều gì bất thường trong các báo cáo tâm lý mà Việt đã thực hiện. An mở từng tập hồ sơ, đọc kỹ từng trang giấy, đối chiếu từng dòng ghi chú. Việt là một người rất cẩn thận và tỉ mỉ trong công việc, nên những ghi chép của anh thường rất chi tiết và khách quan. Tuy nhiên, An bắt đầu nhận thấy những điểm không hợp lý. Một vài buổi trị liệu của Mai được ghi lại với thời lượng quá dài so với quy định, hoặc những buổi tư vấn diễn ra vào những khung giờ kỳ lạ, như buổi tối muộn hoặc cuối tuần, khi mà phòng khám thường đã đóng cửa. An biết Việt là người tận tâm, nhưng những lịch trình này có vẻ vượt quá giới hạn của một mối quan hệ bác sĩ – bệnh nhân thông thường.

 

An còn nhớ, có lần cô hỏi Việt về tiến độ của Mai, anh đã trả lời rằng Mai rất khó mở lòng, rằng cần nhiều thời gian để cô ấy tin tưởng. Nhưng trong hồ sơ, có những đoạn Việt ghi chú rằng Mai đã chia sẻ rất sâu sắc về những tổn thương cá nhân, thậm chí còn có những câu nói mang tính cá nhân, riêng tư hơn mức cần thiết cho một cuộc tư vấn tâm lý. An cảm thấy có gì đó mâu thuẫn. Một cảm giác khó chịu bắt đầu len lỏi trong lòng cô.

 

Cô chuyển sang kiểm tra lịch sử cuộc gọi và tin nhắn trong điện thoại Việt, thứ mà cô chưa từng nghĩ đến việc làm trước đây. Việt thường để điện thoại ở bàn làm việc hoặc trên đầu giường mà không khóa. An cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình khi làm điều này, nhưng nỗi đau và sự tò mò đã lấn át mọi cảm giác tội lỗi. Lịch sử cuộc gọi của Việt gần đây có rất nhiều cuộc gọi từ một số lạ, và những cuộc gọi đó thường kéo dài vào đêm khuya. Cô cố gắng truy tìm số điện thoại đó, nhưng nó là một số thuê bao trả trước, rất khó định vị. Tuy nhiên, cô để ý rằng, tần suất liên lạc giữa Việt và số điện thoại này tăng lên đáng kể trong vài tháng gần đây, đúng vào khoảng thời gian Mai bắt đầu điều trị tâm lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Trong lúc kiểm tra, An phát hiện ra một điều đáng ngờ hơn. Việt thường xuyên xóa lịch sử trò chuyện trên ứng dụng tin nhắn. Đây là một thói quen không bình thường, vì Việt vốn không phải là người quá quan tâm đến việc dọn dẹp điện thoại. An là một luật sư công nghệ thông tin, cô biết cách khôi phục dữ liệu đã xóa, nhưng điều đó cần thời gian và công cụ chuyên dụng. Cô quyết định sẽ làm điều đó sau, khi cô có đủ bằng chứng ban đầu để củng cố nghi ngờ của mình.

 

An tiếp tục tìm kiếm trong các tài liệu khác của Mai. Hồ sơ bệnh án, các biên bản làm việc với luật sư, thậm chí cả những ghi chú nhỏ của Mai. Trong một tập tài liệu mà Mai cung cấp, An tìm thấy một tờ biên lai nhỏ, cũ kỹ. Đó là một biên lai thanh toán từ một khách sạn ở ngoại ô thành phố, đề ngày cách đây hai tháng. Điều đáng nói là ngày đó trùng với một ngày mà Việt nói với An rằng anh phải đi công tác đột xuất ở tỉnh khác để tham gia một hội thảo chuyên ngành. An đã tin anh hoàn toàn vào lúc đó. Cô nhớ như in rằng anh đã gọi điện cho cô từ khách sạn, nói rằng anh rất mệt và nhớ cô. Bây giờ, tờ biên lai này như một cái tát thẳng vào mặt cô. Cô biết rõ khách sạn đó, nó không hề nằm ở tỉnh mà Việt nói anh đi công tác.

 

Tim An đập thình thịch. Cô cầm tờ biên lai trên tay, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Cô cố gắng hít thở thật sâu, trấn tĩnh lại. Một tờ biên lai không thể nói lên tất cả, cô tự nhủ. Có thể có sự nhầm lẫn. Có thể Việt đi công tác về ghé qua đó vì lý do gì đó. Nhưng lý trí cô bắt đầu phản bác lại. Một khách sạn ở ngoại ô, một ngày trùng khớp với lời nói dối về chuyến công tác… mọi thứ đang dần kết nối lại một cách đáng sợ.

 

An quyết định phải tìm kiếm thêm. Cô lục lọi trong ví của Việt khi anh không để ý. Cô tìm thấy một chiếc thẻ keycard của khách sạn, nhưng không có logo hay tên khách sạn nào. Cô cũng tìm thấy một vài chiếc kẹo lạ mà cô chưa từng thấy ở nhà, và một chiếc kẹp tóc nhỏ, màu hồng, hình trái tim. Kẹp tóc của Mai. Mai thường cài chiếc kẹp tóc đó khi đến văn phòng của An. An nhớ rõ điều đó. Cô đã khen Mai trông trẻ trung và đáng yêu với chiếc kẹp tóc đó. Bây giờ, nó nằm trong ví của Việt. Máu trong người An như đông lại. Cô cảm thấy buồn nôn. Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng một cách đau đớn.

 

An ngồi sụp xuống ghế, tay vẫn nắm chặt chiếc kẹp tóc nhỏ. Từng mảnh ghép nhỏ nhặt, tưởng chừng vô nghĩa, giờ đây đang kết nối lại thành một bức tranh khủng khiếp. Từ tin nhắn “Em nhớ anh”, những cuộc gọi đêm khuya, những dấu vết xóa bỏ trên điện thoại, đến mùi nước hoa lạ, tờ biên lai khách sạn, và giờ là chiếc kẹp tóc của Mai… Mọi thứ đang chỉ thẳng vào một sự thật mà cô không dám gọi tên. Nỗi sợ hãi ban đầu giờ đây đã biến thành một sự thật kinh hoàng, một cảm giác lạnh buốt thấu xương. Cô không biết mình đau vì phản bội, hay vì mình đang tự biến bản thân thành nhân chứng chống lại người đàn ông mà mình từng tin tưởng nhất. Cô biết rằng, mình không thể nào quay lưng lại với những bằng chứng này. Cô phải tiếp tục, phải đào sâu hơn nữa, cho đến khi không còn một chút nghi ngờ nào. Nhưng cô cũng biết, mỗi bằng chứng cô tìm được, là một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào trái tim mình. Và điều tồi tệ nhất là, cô vẫn phải đối mặt với Mai, người mà cô đang dốc sức bảo vệ, và Việt, người mà cô vẫn gọi là chồng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô nhìn chiếc kẹp tóc nhỏ trong tay, nước mắt bắt đầu lăn dài. Ngày mai, cô sẽ phải đối mặt với Mai trong một buổi làm việc quan trọng, để chuẩn bị cho phiên tòa sắp tới. Liệu cô có thể giữ vững được sự chuyên nghiệp của mình khi biết những gì cô đang biết không? Liệu cô có thể nhìn vào mắt Mai mà không để lộ bất cứ điều gì? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí An, khiến cô đau đớn đến tột cùng.