Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
An đặt bút xuống, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô không quay lại nhìn Việt. Cô chỉ nhìn vào tờ đơn ly hôn trên bàn, những dòng chữ đen tuyền trên nền giấy trắng, là minh chứng cho một tình yêu đã c.h.ế.t và một cuộc đời mới sắp bắt đầu. Cô đã viết xong. Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường lan tỏa trong lòng cô, xen lẫn với nỗi đau âm ỉ vẫn còn đó.
Việt vẫn đứng im lặng, như một pho tượng. Anh nhìn An, nhìn tờ đơn ly hôn, rồi lại nhìn những bằng chứng rải rác trên bàn. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt anh trống rỗng, không còn chút khí chất của một bác sĩ tâm lý tài năng, ấm áp mà An từng biết. Anh chỉ còn là một người đàn ông thất bại, đang đối mặt với sự sụp đổ của chính mình. Anh biết, anh không thể nói thêm bất cứ điều gì. Mọi lời nói, mọi lời biện minh giờ đây đều trở nên vô nghĩa.
An từ từ cầm tờ đơn lên, đọc lại từng dòng, từng chữ. Từng câu chữ đều rõ ràng, dứt khoát, không một chút do dự. Đây không chỉ là một văn bản pháp lý, mà còn là bản tuyên ngôn của An, tuyên ngôn về sự tự do của cô, về sự chấm dứt của một bi kịch. Cô gấp tờ đơn lại, đặt cẩn thận vào một tập hồ sơ trống, như một vụ án cuối cùng mà cô phải tự mình giải quyết.
“Anh Việt,” An lên tiếng, giọng cô vẫn đều đều, không chút cảm xúc. “Tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói nữa. Anh có thể ra ngoài được không? Tôi cần thời gian một mình.”
Việt không nhúc nhích. Anh vẫn đứng đó, ánh mắt dán chặt vào An, như thể muốn níu giữ một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. “An… anh… anh biết anh đã sai. Anh cầu xin em, hãy cho anh một cơ hội cuối cùng. Chúng ta có thể nói chuyện, chúng ta có thể sửa chữa mọi thứ.” Giọng anh khàn đặc, đầy tuyệt vọng.
An nhìn anh, và lần này, cô không tránh né ánh mắt anh. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt từng tràn đầy yêu thương nhưng giờ đây chỉ còn sự hối lỗi và sợ hãi. “Cơ hội cuối cùng?” An hỏi, một nụ cười chua chát hiện trên môi. “Cơ hội cuối cùng cho điều gì, Việt? Để anh lại tiếp tục lừa dối tôi? Để tôi lại tiếp tục sống trong một lời nói dối? Hay để tôi lại tiếp tục tự biến mình thành nhân chứng chống lại anh? Tôi không còn tin anh nữa, Việt. Niềm tin, một khi đã mất đi, sẽ không bao giờ có thể lấy lại được.”
An chỉ tay vào tập bằng chứng trên bàn. “Anh nhìn đi. Đây không chỉ là những tin nhắn, những cuộc hẹn hò. Đây là sự phản bội. Sự phản bội niềm tin, sự phản bội tình yêu, sự phản bội cả đạo đức nghề nghiệp của anh. Anh là một bác sĩ tâm lý, anh biết rõ những tổn thương mà anh đã gây ra cho tôi. Và anh đã làm điều đó với chính vợ mình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Việt gục đầu xuống, vai anh run rẩy. Anh không còn lời nào để biện minh. Mọi sự dối trá, mọi lý lẽ đều đã bị lật tẩy. Anh đã thua. Thua một cách thảm hại trước người phụ nữ anh đã từng yêu thương và khinh thường. Anh đã đánh giá thấp sự kiên cường và lý trí của cô.
“Tôi sẽ nộp đơn vào sáng mai,” An nói tiếp, giọng cô dứt khoát. “Tôi sẽ không làm ồn ào. Tôi sẽ không bôi nhọ danh dự của anh. Nhưng tôi muốn mọi thứ được giải quyết nhanh chóng và rõ ràng. Anh có thể thu xếp đồ đạc và dọn ra ngoài trong tuần này được không? Tôi không muốn tiếp tục sống chung một mái nhà với anh nữa.”
Việt ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đầy vẻ bàng hoàng. “Em… em muốn anh đi ngay sao?”
“Anh muốn tôi làm gì nữa, Việt?” An hỏi lại, giọng cô có chút mệt mỏi. “Tôi đã cố gắng hết sức để giữ vững lý trí trong phiên tòa của Mai. Tôi đã cố gắng để không để cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến công việc. Nhưng tôi không thể tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân dối trá. Anh đã chọn con đường của mình. Bây giờ, tôi cũng sẽ chọn con đường của tôi.”
An quay lại bàn làm việc, ngồi xuống. Cô mở cuốn sổ tay cá nhân của mình, bắt đầu ghi chú những việc cần làm trong những ngày tới. Mọi thứ đều phải được thực hiện một cách có hệ thống, như một vụ án mới. Phân chia tài sản, thủ tục ly hôn, cuộc sống mới. Cô đã sẵn sàng cho tất cả. Cô không còn khóc nữa. Nước mắt đã cạn. Chỉ còn lại sự kiên quyết và một khao khát được sống một cuộc đời chân thật, không có sự lừa dối.
Việt đứng nhìn An, nhìn người phụ nữ đã từng là cả thế giới của anh, giờ đây lại xa cách đến lạnh lùng. Anh thấy cô ghi chép tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể anh chưa từng tồn tại trong cuộc đời cô. Anh nhận ra rằng, không có lời xin lỗi nào, không có lời giải thích nào có thể cứu vãn được mối quan hệ này. An đã đóng cánh cửa trái tim mình lại, vĩnh viễn. Anh đã tự tay phá hủy tất cả.
Với một tiếng thở dài nặng nề, Việt quay lưng bước ra khỏi phòng làm việc. Anh không còn gì để nói, không còn gì để làm. Anh biết rằng, cuộc đời anh đã bước sang một trang mới, một trang đầy sự hối hận và mất mát. An nghe tiếng bước chân anh xa dần, rồi tiếng cửa phòng ngủ đóng lại. Cô vẫn ngồi đó, bên bàn làm việc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn. Cô biết, đây là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng. Cô sẽ bước đi, một mình, nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô sẽ xây dựng lại cuộc đời mình, trên nền tảng của sự thật và lòng tự trọng. Và cô tin rằng, một ngày nào đó, cô sẽ lại tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc chân thật, không có sự lừa dối. An mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy kiên cường, cô gấp tờ đơn ly hôn lại, cất vào cặp tài liệu. Cô sẽ nộp nó vào sáng mai, chính thức khép lại chương cũ của cuộc đời mình và mở ra một tương lai mới, dù không chắc chắn, nhưng đầy hứa hẹn về sự bình yên và tự do.