Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
An ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay cô lướt trên bàn phím, từng chữ từng chữ hiện ra rõ ràng trên nền trắng. Cô không cảm thấy vội vàng hay hấp tấp. Thay vào đó, là một sự điềm tĩnh đến đáng sợ, một sự điềm tĩnh của người đã đi đến tận cùng của nỗi đau và đưa ra một quyết định không thể lay chuyển. Cô đang viết, không phải một bản bào chữa, mà là đơn ly hôn.
“Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Độc lập – Tự do – Hạnh phúc. Đơn xin ly hôn.” Cô gõ từng dòng, trái tim cô không còn cảm thấy đau nhói nữa, thay vào đó là một sự tê dại. Cô đã khóc quá nhiều, đau quá nhiều. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và một ý chí sắt đá.
Cô ghi rõ tên tuổi, địa chỉ, thông tin cá nhân của cô và Việt. Rồi đến phần lý do ly hôn. Cô không ghi chung chung. Cô ghi rõ ràng từng sự việc, từng bằng chứng đã thu thập được. Từng tin nhắn, từng đoạn ghi âm, từng biên lai khách sạn, từng lời nói dối của Việt, tất cả đều được An liệt kê một cách chi tiết, mạch lạc, như một bản cáo trạng không thể chối cãi. Cô không muốn anh có bất kỳ cơ hội nào để phủ nhận hay biện minh.
Khi cô đang viết, cửa nhà mở ra. Việt bước vào. Anh ngạc nhiên khi thấy An vẫn còn ngồi ở bàn làm việc, đèn phòng vẫn sáng. “An? Em vẫn chưa ngủ sao? Anh cứ tưởng em đã đi ngủ rồi.” Giọng anh vẫn ấm áp, đầy quan tâm như mọi khi. An không đáp lại, cô vẫn tiếp tục gõ bàn phím, không hề ngẩng đầu lên.
Việt đến gần hơn, nhìn vào màn hình máy tính của An. Anh thấy những dòng chữ đầu tiên của đơn ly hôn, và rồi, anh nhìn thấy những bằng chứng mà An đang liệt kê. Mắt anh mở to, khuôn mặt anh dần mất đi vẻ bình thản thường ngày, thay vào đó là sự hoang mang, rồi đến sợ hãi. “An… Em đang làm gì vậy?” Giọng anh run rẩy.
An dừng tay, từ từ quay ghế lại, nhìn thẳng vào Việt. Ánh mắt cô lạnh lẽo, không chút cảm xúc, như nhìn một người xa lạ. “Anh về rồi sao? Phiên tòa của Mai kết thúc tốt đẹp chứ? Chúc mừng anh và cô ấy nhé.” Giọng An đều đều, không chút biểu cảm, nhưng lại chứa đựng một sự mỉa mai sâu cay.
Việt lùi lại một bước, anh nhìn cô, rồi nhìn màn hình máy tính. Anh biết, mọi chuyện đã vỡ lở. “An… Anh… anh có thể giải thích mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Giải thích gì cơ?” An hỏi, giọng cô vẫn lạnh lùng. “Giải thích về những tin nhắn ‘Em nhớ anh’ của Mai gửi cho anh? Hay giải thích về những cuộc gặp gỡ lén lút ở khách sạn? Hay giải thích về những lời ‘Anh yêu em, Mai’ mà anh thì thầm qua điện thoại? Anh muốn giải thích điều gì, Việt?”
An đứng dậy, bước đến bàn làm việc, cầm lấy chiếc điện thoại của Mai mà cô đã khôi phục dữ liệu, và một tập giấy đã in ra những bằng chứng. Cô đặt tất cả lên bàn, trước mặt Việt. Từng tin nhắn, từng đoạn ghi âm đã được phục hồi, từng biên lai khách sạn, từng hình ảnh cô chụp lại từ điện thoại của Mai. “Đây là tất cả những gì anh muốn giải thích. Anh muốn giải thích tại sao anh lại ngoại tình với chính thân chủ của tôi, người mà tôi đang dốc hết sức để bảo vệ? Anh muốn giải thích tại sao anh lại lừa dối tôi, người vợ đã tin tưởng anh tuyệt đối?”
Việt nhìn những bằng chứng trên bàn, khuôn mặt anh trắng bệch. Anh không thể nói nên lời. Những lời biện minh, những lời nói dối mà anh đã chuẩn bị, giờ đây hoàn toàn vô nghĩa trước những bằng chứng không thể chối cãi. Anh cúi gằm mặt xuống, tránh ánh mắt của An.
“Anh Việt, anh là một bác sĩ tâm lý, anh biết rõ những tổn thương mà sự phản bội gây ra cho một con người. Vậy mà anh lại làm điều đó với tôi. Anh có biết tôi đã đau đớn thế nào khi tự tay mình thu thập những bằng chứng này không? Tôi đã từng nghĩ, trong tình yêu, không có gì vững chắc bằng sự thật. Nhưng anh đã chứng minh cho tôi thấy, sự thật có thể tàn khốc đến mức nào.” An nói, giọng cô không còn lạnh lùng nữa, mà là sự thất vọng và nỗi đau tột cùng.
“Anh xin lỗi, An. Anh đã sai rồi. Anh… anh không biết mình phải làm sao. Mọi chuyện… mọi chuyện chỉ là nhất thời. Anh xin em, hãy cho anh một cơ hội. Anh vẫn yêu em, An.” Việt ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đầy vẻ van nài, hối lỗi. Anh muốn nắm lấy tay An, nhưng cô đã tránh đi.
“Yêu tôi sao?” An cười nhạt. “Nếu anh yêu tôi, anh sẽ không làm những điều này. Anh sẽ không nói dối tôi. Anh sẽ không có ý định rời bỏ tôi để đến với người phụ nữ khác. Anh đã nói với Mai rằng anh sẽ ly hôn tôi để đến với cô ấy, phải không?” An nhìn thẳng vào mắt Việt. Anh cúi đầu, không đáp lời. Sự im lặng của anh là lời xác nhận đau đớn nhất.
“Tôi đã thắng kiện cho Mai,” An tiếp tục, giọng cô đều đều. “Cô ấy được quyền nuôi con, được tự do. Tôi đã làm tròn trách nhiệm của một luật sư. Còn bây giờ, tôi sẽ làm tròn trách nhiệm của chính mình.” An quay lại bàn làm việc, cầm lấy cây bút, và tiếp tục viết những dòng cuối cùng của đơn ly hôn. Cô ghi rõ yêu cầu về phân chia tài sản, về việc chấm dứt quan hệ hôn nhân. Từng nét bút đều dứt khoát, không chút do dự.
Việt nhìn An, nhìn bóng lưng cô đang cúi xuống, từng nét bút của cô như đang vẽ lên ranh giới cuối cùng giữa hai người. Anh biết, anh đã mất cô. Mất đi người phụ nữ anh đã từng yêu thương và trân trọng. Anh đã đánh mất tất cả vì một phút giây yếu lòng, vì một mối quan hệ sai trái. Căn phòng chìm trong sự im lặng, chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy. Việt không còn hy vọng. Anh biết, An đã quyết định. Và khi An đã quyết định, không ai có thể thay đổi được. An đặt bút xuống, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô đã viết xong. Cô đã kết thúc một chương trong cuộc đời mình. Cô không quay lại nhìn Việt. Cô chỉ nhìn vào tờ đơn ly hôn trên bàn, những dòng chữ đen tuyền trên nền giấy trắng, là minh chứng cho một tình yêu đã c.h.ế.t và một cuộc đời mới sắp bắt đầu. Tờ đơn ly hôn nằm đó, như một bản án cuối cùng cho tất cả những lời nói dối và sự phản bội, mở ra một tương lai đầy bấp bênh nhưng cũng đầy hy vọng cho An.