Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

An ngồi chờ Mai trong văn phòng, lòng cô như lửa đốt. Từng phút trôi qua đều nặng nề như chì. Cô cố gắng sắp xếp lại những bằng chứng đã tìm được, từ tin nhắn, ghi âm, đến những tấm hình mờ ảo chụp màn hình điện thoại của Mai. Mỗi bằng chứng là một nhát dao, và cô đang tự tay nhặt nhạnh chúng, đ.â.m vào chính mình. Cô đã tự biến mình thành nhân chứng chống lại chồng, và người phụ nữ cô đang bào chữa lại là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của cô. Sự trớ trêu này khiến An cảm thấy nghẹt thở.

 

Khoảng mười lăm phút sau, Mai đến. Cô ấy bước vào với vẻ mặt tái nhợt, ánh mắt tránh né. An nhìn thẳng vào Mai, một cái nhìn đầy sắc lạnh nhưng cũng ẩn chứa nỗi đau tột cùng. Mai ngồi xuống đối diện An, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Không khí trong phòng làm việc đặc quánh sự căng thẳng.

 

“Chị Mai, tôi đã khôi phục xong dữ liệu từ điện thoại của chị,” An nói, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô đặt chiếc điện thoại của Mai và máy tính bảng chứa các bằng chứng đã khôi phục lên bàn. “Tôi tìm thấy rất nhiều tin nhắn và một số đoạn ghi âm. Chị có muốn xem qua không?”

 

Mai vẫn im lặng, hai tay siết chặt vào nhau. An không vội vàng. Cô biết Mai đang cố gắng tìm cách thoát hiểm, nhưng cô sẽ không cho Mai cơ hội đó. An mở một đoạn tin nhắn trên máy tính bảng, đó là đoạn Việt nói “Anh nhớ giọng nói của em”. Mai khẽ rùng mình, khuôn mặt càng thêm tái mét.

 

“Chị Mai,” An tiếp tục, giọng cô giờ đây mang theo một chút lạnh lùng. “Những tin nhắn này, những đoạn ghi âm này, không phải là bằng chứng cho vụ ly hôn của chị. Nó là bằng chứng cho một mối quan hệ khác, một mối quan hệ không đứng đắn, với người đàn ông mà tôi tin tưởng nhất – chồng tôi, bác sĩ Việt.”

 

Mai ngẩng phắt dậy, ánh mắt đầy hoảng sợ. “Chị An, em… em không hiểu chị đang nói gì.”

 

“Chị hiểu rõ hơn ai hết,” An cắt ngang, giọng cô trở nên kiên quyết. “Chị có biết tôi đã cố gắng thế nào cho vụ án của chị không? Tôi đã dốc hết sức, không nhận thù lao, vì tôi tin chị là nạn nhân, chị xứng đáng được bảo vệ. Còn chị thì sao? Chị đã làm gì sau lưng tôi?”

 

Mai bật khóc nức nở, những giọt nước mắt giả tạo hay thật lòng, An không còn phân biệt được nữa. “Em xin lỗi, chị An… Em… em không cố ý. Mọi chuyện… mọi chuyện chỉ là ngoài ý muốn.”

 

“Ngoài ý muốn?” An cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. “Chị gọi những tin nhắn hẹn hò, những cuộc gặp gỡ lén lút, những lời yêu đương là ngoài ý muốn sao? Chị gọi việc lừa dối một người phụ nữ đã giúp chị hết lòng là ngoài ý muốn sao?”

 

“Em không biết… Em không biết phải làm sao. Anh Việt… anh ấy quá tốt với em. Anh ấy là người đầu tiên lắng nghe em, thấu hiểu em sau bao nhiêu đau khổ,” Mai lắp bắp, cố gắng biện minh. “Em đã yếu lòng, chị An à. Em đã quá cô đơn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Và vì yếu lòng, vì cô đơn, chị có quyền phá hoại hạnh phúc của người khác sao?” An đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, quay lưng lại với Mai. Cô không muốn Mai nhìn thấy nỗi đau đang giằng xé trong lòng mình. “Chị có nghĩ đến tôi không, chị Mai? Chị có nghĩ đến cuộc hôn nhân của tôi không? Tôi đã từng coi chị như một người em gái, một người cần được che chở. Nhưng chị đã làm gì?”

 

Mai vẫn tiếp tục khóc, những lời xin lỗi đứt quãng. An không muốn nghe thêm nữa. Cô quay lại, nhìn thẳng vào Mai. “Chị Mai, tôi không biết mối quan hệ của chị với Việt bắt đầu từ khi nào, sâu sắc đến đâu. Nhưng tôi biết rõ, nó đã hủy hoại niềm tin của tôi. Và hơn hết, nó đã hủy hoại cuộc hôn nhân của tôi.”

 

“Em xin chị, đừng nói cho anh Việt biết là chị đã biết mọi chuyện,” Mai van nài, nước mắt giàn giụa. “Anh ấy… anh ấy nói sẽ ly hôn chị. Anh ấy nói sẽ đến với em. Xin chị, đừng làm mọi chuyện phức tạp thêm.”

 

Câu nói của Mai như một gáo nước lạnh tạt vào mặt An. Việt đã nói sẽ ly hôn cô để đến với Mai? An cảm thấy như có một nhát d.a.o chí mạng vừa đ.â.m vào tim. Nỗi đau tột cùng, không thể diễn tả bằng lời. Cô đã nghĩ rằng đây chỉ là một sai lầm, một sự yếu lòng nhất thời của Việt. Nhưng không, anh đã có kế hoạch. Anh đã muốn rời bỏ cô.

 

“Anh ấy nói sẽ ly hôn tôi?” An lặp lại, giọng cô run rẩy nhưng đầy phẫn nộ. “Chị Mai, chị có biết chị đang nói gì không? Chị có biết chồng tôi đã lừa dối tôi như thế nào không?”

 

“Em… em không cố ý làm chị đau lòng,” Mai nói, giọng nhỏ dần. “Anh Việt nói anh ấy không hạnh phúc. Anh ấy nói anh ấy cần một người hiểu anh ấy hơn.”

 

An không thể chịu đựng thêm nữa. Cô giơ tay ra hiệu cho Mai im lặng. “Đủ rồi, chị Mai. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời nào từ chị nữa. Tôi không muốn nghe về lý do, về sự yếu lòng, hay về việc chồng tôi không hạnh phúc. Tất cả những điều đó không biện minh cho sự phản bội.”

 

An hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Tôi sẽ tiếp tục vụ án ly hôn của chị. Tôi sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến quyền lợi của chị và con chị. Tôi là một luật sư, và tôi sẽ hoàn thành công việc của mình một cách chuyên nghiệp nhất. Nhưng sau phiên tòa này, mối quan hệ giữa chúng ta sẽ chấm dứt. Và chị hãy chuẩn bị tinh thần cho những gì sẽ đến với chị và Việt.”

 

Mai nhìn An với ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi. An đã nói rõ ràng, và giọng điệu của cô không cho phép bất cứ sự phản kháng nào. Mai biết rằng cô đã đi quá giới hạn, và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ.

 

Sau khi Mai rời đi, An ngồi sụp xuống ghế, cảm thấy kiệt sức. Cô nhìn chằm chằm vào những bằng chứng trên máy tính bảng, từng dòng tin nhắn, từng đoạn ghi âm, từng lời nói dối. Cô cảm thấy như bị xé nát. Nỗi đau của sự phản bội, nỗi đau của sự mất mát, và sự thất vọng tột cùng. Việt không chỉ lừa dối cô, anh còn có ý định rời bỏ cô. Điều đó còn đau đớn hơn cả sự phản bội.

 

An quyết định sẽ không đối mặt với Việt ngay lúc này. Cô cần thời gian để sắp xếp lại cảm xúc, để lên kế hoạch. Cô sẽ tiếp tục vai trò của một luật sư chuyên nghiệp, bảo vệ quyền lợi của Mai, dù cho Mai có là người đã phá hoại cuộc đời cô. Cô sẽ đợi đến khi phiên tòa kết thúc. Chỉ khi đó, cô mới có thể đối mặt với Việt, với tất cả những bằng chứng cô đã thu thập được. Nhưng làm sao cô có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, làm sao cô có thể nhìn vào mặt Việt, ăn uống cùng anh, ngủ cùng anh, khi biết rằng anh đang lừa dối cô, và còn có ý định rời bỏ cô? Câu hỏi đó cứ xoáy vào tâm trí An, khiến cô đau đớn không ngừng. Cô biết, những ngày sắp tới sẽ là những ngày địa ngục, nơi cô phải chiến đấu không chỉ trên tòa án, mà còn trong chính ngôi nhà của mình. Đêm đó, khi Việt trở về, anh thấy An vẫn ngồi bên bàn làm việc, ánh mắt xa xăm. Anh đến bên cô, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. An khẽ rùng mình, nhưng không gạt tay anh ra. “Em sao vậy, An? Trông em mệt mỏi quá.” Việt nói, giọng anh vẫn ấm áp và đầy quan tâm. An nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cảm xúc. “Em không sao. Chỉ là vụ án của Mai quá phức tạp. Em cần phải tập trung nhiều hơn.” Cô nói dối, và cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Việt hôn lên tóc cô, và An cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào. Anh không biết rằng, cô đã biết tất cả. Và cô sẽ không để anh biết cho đến khi mọi việc kết thúc. An biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Và cô sẽ là người chiến thắng, dù cho trái tim cô có phải trả giá đắt đến đâu.