Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

An bắt đầu sống một cuộc sống hai mặt. Ban ngày, cô là nữ luật sư An sắc sảo, kiên cường, dồn hết tâm trí cho vụ án của Mai. Cô vẫn đến văn phòng, vẫn gặp gỡ Mai để trao đổi công việc, vẫn nhiệt tình phân tích từng điều khoản luật, từng bằng chứng, như thể không có bất cứ chuyện gì xảy ra. Cô thậm chí còn phải nghe Mai kể về những tiến triển tâm lý của cô ấy, những buổi gặp gỡ với bác sĩ Việt, mà mỗi lời Mai nói ra đều như một nhát d.a.o cứa vào tim An. Cô phải kìm nén cơn đau, nén sự phẫn nộ, giữ cho khuôn mặt mình luôn điềm tĩnh, chuyên nghiệp. Cô tự nhủ, chỉ cần vụ án của Mai kết thúc, cô sẽ giải quyết mọi chuyện.

 

Ban đêm, khi trở về nhà, An lại phải đối mặt với Việt. Anh vẫn là người chồng ấm áp, chu đáo như mọi khi. Anh vẫn hỏi han công việc của cô, vẫn chuẩn bị bữa tối, vẫn xem phim cùng cô. An nhìn anh, lòng cô ngập tràn những cảm xúc lẫn lộn: tình yêu, sự giận dữ, nỗi đau, và sự ghê tởm. Cô phải diễn một vai diễn hoàn hảo, một người vợ không hề hay biết chuyện gì. Cô cười, cô nói chuyện, cô ôm anh, nhưng trong lòng cô là một biển lửa đang cháy. Mỗi cái chạm của Việt đều khiến cô cảm thấy ghê tởm, bởi cô biết rằng bàn tay đó, đôi môi đó, đã từng chạm vào người phụ nữ khác. Anh nói lời yêu cô, nhưng cô biết rằng anh đang có ý định rời bỏ cô để đến với Mai.

 

An dành những đêm khuya để tiếp tục công việc “thu thập bằng chứng” của mình. Cô cẩn thận sao chép tất cả các tin nhắn, các đoạn ghi âm, các hình ảnh từ điện thoại của Mai sang máy tính cá nhân của mình. Cô còn truy cập vào tài khoản ngân hàng của Việt (cô biết mật khẩu vì họ luôn chia sẻ mọi thứ), kiểm tra các giao dịch đáng ngờ. Cô phát hiện ra những khoản chi lớn tại các nhà hàng sang trọng, các khách sạn mà Việt chưa bao giờ đưa cô đến. Anh thường nói với cô rằng anh có việc đột xuất, những buổi gặp gỡ đối tác quan trọng. Giờ đây, cô biết rằng “đối tác” đó chính là Mai.

 

Có lần, An tìm thấy một biên lai mua sắm đồ trang sức từ một cửa hàng đá quý nổi tiếng. Đó là một chiếc dây chuyền bạc có mặt hình cỏ bốn lá. An nhớ Việt đã tặng cô một chiếc nhẫn hình cỏ bốn lá vào dịp kỷ niệm ngày cưới của họ, anh nói cỏ bốn lá tượng trưng cho sự may mắn và tình yêu vĩnh cửu. Giờ đây, anh lại mua một chiếc dây chuyền tương tự cho Mai. An cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh đã lặp lại cử chỉ yêu thương của họ với người phụ nữ khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

An còn tìm thấy một tập tài liệu nhỏ trong ngăn kéo bàn làm việc của Việt, một cuốn nhật ký ghi chép những cảm xúc cá nhân. Cô chưa bao giờ biết Việt có thói quen viết nhật ký. Cô mở ra, và từng trang chữ như xé nát tâm hồn cô. Việt viết về Mai, về sự đồng cảm sâu sắc anh dành cho cô ấy, về cảm giác được thấu hiểu, được là chính mình khi ở bên Mai. Anh viết rằng anh cảm thấy cô đơn trong cuộc hôn nhân của mình, rằng An quá mạnh mẽ, quá độc lập, khiến anh cảm thấy mình không được cần đến. Anh viết về tình yêu mà anh dành cho Mai, một tình yêu mà anh gọi là “định mệnh”. An đọc từng dòng chữ, nước mắt lăn dài. Anh đã không hạnh phúc bên cô. Anh đã tìm thấy hạnh phúc ở người phụ nữ khác. Mọi lời nói dối của anh, mọi hành động lén lút của anh, giờ đây đều có lời giải đáp. Và lời giải đáp đó tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.

 

Càng thu thập bằng chứng, An càng cảm thấy mình chìm sâu hơn vào nỗi đau và sự tuyệt vọng. Có những lúc cô muốn dừng lại, muốn vứt bỏ tất cả, muốn quên đi mọi thứ. Nhưng bản năng của một luật sư không cho phép cô làm điều đó. Cô cần sự thật, trần trụi và rõ ràng. Cô cần nó để đối mặt với Việt, và để giải thoát chính mình. Cô biết rằng, một khi cô đã lật mở tất cả, cuộc sống của cô sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Ngôi nhà này, cuộc hôn nhân này, sẽ sụp đổ. Nhưng An tin rằng, sự thật, dù đau đớn đến mấy, vẫn tốt hơn là sống trong một lời nói dối ngọt ngào.

 

An vẫn tiếp tục tập trung vào vụ án của Mai. Cô cần phải thắng kiện. Đó là cách duy nhất để cô có thể giữ vững lý trí của mình, để không để cảm xúc cá nhân làm lung lay sự chuyên nghiệp. Cô phải là một luật sư hoàn hảo trên tòa, ngay cả khi cuộc đời cô đang tan nát. Cô không thể để Mai và Việt biết rằng cô đã biết tất cả trước khi phiên tòa kết thúc. Cô muốn chiến thắng của Mai phải là một chiến thắng trọn vẹn, không bị ảnh hưởng bởi bi kịch cá nhân của cô. Và sau đó, cô sẽ đòi lại công lý cho chính mình.

 

Một buổi tối, khi An đang hoàn thiện phần đối chất, cô nghe tiếng Việt nói chuyện điện thoại trong phòng khách. Giọng anh trầm ấm, đầy yêu thương, khác hẳn với giọng anh khi nói chuyện với cô. An nín thở lắng nghe. Cô nghe thấy Việt nói: “Em đừng lo lắng. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Anh sẽ lo liệu tất cả. Chỉ cần em tin tưởng anh.” Và rồi, anh thì thầm một câu mà An không bao giờ có thể quên được: “Anh yêu em, Mai.”

 

Trái tim An như bị bóp nghẹt. Cô nghe thấy tên Mai, nghe thấy lời “anh yêu em” từ chính miệng người chồng mình. Máu trong người An như đông lại. Cô đứng bất động, cả người run rẩy. Cô không cần thêm bằng chứng nào nữa. Mọi thứ đã quá rõ ràng. Nỗi đau phản bội, nỗi đau của sự thật trần trụi, giờ đây đã trở thành một vết thương không thể chữa lành. An biết, cô sẽ phải đối mặt với Việt. Nhưng không phải bây giờ. Cô sẽ đợi đến khi phiên tòa kết thúc, khi mọi thứ đã được định đoạt cho Mai. Khi đó, cô sẽ đối mặt với Việt, không phải với tư cách một người vợ đau khổ, mà là một luật sư đã thu thập đầy đủ bằng chứng. Cô sẽ để anh nhìn thấy tất cả những gì anh đã làm, và cái giá mà anh phải trả. An quay trở lại bàn làm việc, tay run rẩy bật máy tính. Cô biết, những ngày sắp tới sẽ là thử thách lớn nhất trong cuộc đời cô. Cô phải mạnh mẽ. Cô phải thắng. Vì chính cô, và vì công lý.