Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày phiên tòa, An thức dậy từ rất sớm. Không phải vì lo lắng, mà vì một cảm giác trống rỗng đến lạ thường. Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức không còn gì để lo lắng về mặt pháp lý. Điều khiến cô bận tâm là cảm xúc cá nhân, là việc phải đối mặt với Việt và Mai trong cùng một không gian, dưới danh nghĩa công việc, trong khi bên trong cô là một trận chiến khốc liệt.
An chọn một bộ vest đen tuyền, trang trọng và đầy uy quyền. Cô trang điểm nhẹ nhàng, che đi quầng thâm dưới mắt, nhưng không che giấu được sự sắc lạnh trong ánh nhìn. Cô là luật sư An, người bảo vệ công lý, chứ không phải một người vợ đau khổ. Việt nhìn cô, nói: “Em trông hơi xanh xao. Cố gắng giữ sức khỏe nhé.” An gật đầu, không đáp lời. Cô không muốn nói chuyện với anh. Mỗi lời anh nói ra đều như một lời nói dối được che đậy khéo léo.
Khi An bước vào phòng xử án, không khí căng thẳng bao trùm. Bên nguyên đơn là người chồng cũ của Mai, một gã đàn ông thô lỗ, ánh mắt đầy sự thù hận. Bên bị đơn là Mai, ngồi cạnh An, vẻ mặt lo lắng nhưng cũng có chút tự tin. Và ở hàng ghế dành cho người tham dự, An nhìn thấy Việt. Anh ngồi đó, ánh mắt hướng về Mai, một cái nhìn đầy quan tâm và lo lắng. An cảm thấy một cơn đau nhói trong tim. Anh lo lắng cho Mai, người phụ nữ đã phản bội cô, chứ không phải cho cô, người vợ đã ở bên anh bao năm.
Phiên tòa bắt đầu. An đứng dậy, giọng nói cô vang lên rõ ràng, mạch lạc, đầy tự tin. Cô trình bày lập luận của mình, đưa ra những bằng chứng về sự bạo hành của người chồng cũ đối với Mai. Cô trích dẫn các điều luật, phân tích các báo cáo y tế, và sử dụng chính báo cáo tâm lý của Việt để củng cố lập luận của mình về tình trạng tinh thần của Mai. An cảm thấy một sự trớ trêu kinh khủng khi phải dùng chính công sức của Việt, của người đã lừa dối cô, để bảo vệ người phụ nữ đã cùng anh ta phản bội cô.
Khi luật sư bên nguyên đơn đặt câu hỏi, An đối đáp sắc bén, không để đối thủ có cơ hội phản công. Cô là một luật sư tài ba, không thể nghi ngờ. Mọi người trong phòng xử án đều phải nể phục khả năng của cô. Mai nhìn An với ánh mắt ngưỡng mộ và biết ơn. Nhưng trong mắt An, sự ngưỡng mộ đó giờ đây chỉ còn là một sự giả dối, một nỗi đau không thể nguôi ngoai.
Đến phần trình bày về tình trạng tâm lý của Mai, thẩm phán yêu cầu bác sĩ Việt, người đã thực hiện báo cáo thẩm định, trình bày thêm. Việt bước lên bục, khuôn mặt anh điềm tĩnh, giọng nói ấm áp. Anh trình bày về những sang chấn tâm lý mà Mai phải chịu đựng, về sự cần thiết của việc Mai được nuôi dưỡng con trong một môi trường an toàn. An ngồi đó, nghe từng lời anh nói, từng lời anh diễn giải về Mai, về sự yếu đuối và cần được bảo vệ của cô ấy. Lòng An quặn thắt. Anh nói những điều đó với sự chân thành tuyệt đối, như thể không hề có chuyện gì sau lưng cô. An thầm nghĩ, anh đúng là một diễn viên tài tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong khi Việt đang nói, ánh mắt anh vô tình lướt qua An, rồi dừng lại ở Mai. An bắt gặp khoảnh khắc đó. Một ánh mắt trao đổi nhanh chóng, một cái gật đầu nhẹ, một sự thấu hiểu ngầm mà chỉ có An mới nhận ra. Ánh mắt đó nói lên tất cả: sự đồng lõa, sự thân mật mà họ đang cố che giấu. An cảm thấy một cơn giận dữ trào lên, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không thể để lộ bất cứ điều gì. Phiên tòa vẫn đang diễn ra.
Luật sư bên nguyên đơn bắt đầu chất vấn Việt. “Thưa bác sĩ, ông có chắc chắn rằng tình trạng tâm lý của cô Mai không bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bên ngoài khác, ví dụ như một mối quan hệ tình cảm mới?”
Việt hơi giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Thưa tòa, trong quá trình thẩm định, tôi chỉ tập trung vào những sang chấn do bạo hành gia đình gây ra. Mọi mối quan hệ cá nhân khác của thân chủ đều nằm ngoài phạm vi thẩm định của tôi.” Anh trả lời một cách khéo léo, tránh né câu hỏi. An khẽ cười nhạt trong lòng. Anh ta quả là tinh vi.
An nhìn Mai. Mai đang cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào luật sư bên nguyên đơn, hay vào An. An biết, Mai đang lo sợ. Cô ấy sợ sự thật sẽ bị phơi bày. Nhưng An sẽ không làm điều đó. Không phải bây giờ. Cô sẽ bảo vệ Mai đến cùng.
Phiên tòa tiếp tục với những màn tranh luận căng thẳng. An không ngừng đưa ra các bằng chứng, các lập luận sắc bén để bảo vệ Mai. Cô chiến đấu vì công lý, vì quyền lợi của một người phụ nữ bị tổn thương. Cô chiến đấu như một cỗ máy, không có cảm xúc, chỉ có lý trí. Cô cảm thấy kiệt sức, nhưng vẫn phải duy trì sự tập trung cao độ.
Cuối cùng, sau nhiều giờ đồng hồ tranh luận, thẩm phán tuyên bố tạm dừng phiên tòa để hội ý và đưa ra phán quyết. An cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ. Cô nhìn Mai, Mai khẽ gật đầu cảm ơn. An không đáp lại, cô chỉ quay lưng bước đi, không muốn nán lại thêm một giây nào trong phòng xử án. Cô đi qua Việt, hai người không hề nói với nhau một lời nào, nhưng An cảm nhận được ánh mắt anh dõi theo cô. Cô biết anh đang thắc mắc, đang lo sợ. Nhưng anh không thể biết rằng cô đã biết tất cả.
An ra khỏi phòng xử án, đi thẳng về phía phòng chờ luật sư. Cô ngồi phịch xuống ghế, cảm thấy toàn thân rã rời. Cô đã làm được. Cô đã hoàn thành vai trò của mình một cách hoàn hảo. Nhưng cảm giác chiến thắng không hề có, chỉ có sự trống rỗng và nỗi đau đớn tột cùng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở đều. Cô biết, phán quyết sắp được đưa ra. Và dù Mai có thắng kiện đi chăng nữa, thì đối với An, đây cũng không phải là một chiến thắng trọn vẹn. Cô đã mất quá nhiều. Cô đã mất niềm tin, mất đi người chồng mình yêu thương. Và điều tồi tệ nhất là, cô vẫn phải đợi. Chờ đợi phán quyết cuối cùng, để rồi sau đó, cô sẽ phải đối mặt với một sự thật còn tàn khốc hơn. Một giọng nói vang lên: “Mời các bên trở lại phòng xử án để nghe phán quyết.” An mở mắt, đứng dậy, bước đi với một trái tim nặng trĩu. Cô biết, khoảnh khắc định mệnh đã đến.