Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

An bước vào phòng xử án, lòng cô trống rỗng một cách lạ thường. Cảm giác căng thẳng đã qua đi, thay vào đó là sự mệt mỏi và một nỗi chờ đợi thầm lặng. Cô ngồi xuống ghế của mình, cạnh Mai, người đang run rẩy vì lo lắng. Ánh mắt Mai đầy vẻ cầu xin, nhìn An như thể cô là vị cứu tinh cuối cùng. An không đáp lại. Cô nhìn thẳng về phía thẩm phán, chờ đợi.

 

Việt cũng đã trở lại hàng ghế khán giả, ánh mắt anh vẫn hướng về phía Mai, nhưng An cảm nhận được một sự lo lắng khác trong ánh nhìn đó, một sự lo lắng không chỉ dành cho Mai mà còn cho chính bản thân anh ta. An biết, Việt đang cố gắng đọc vị cô, cố gắng xem liệu cô có biết điều gì không. Nhưng cô đã quá giỏi trong việc che giấu cảm xúc của mình. Cô là một luật sư, và cô biết cách giữ một khuôn mặt sắt đá khi cần thiết.

 

Thẩm phán bắt đầu đọc phán quyết. Giọng ông trang nghiêm và rõ ràng, từng lời từng chữ như khắc sâu vào tâm trí An. Ông tóm tắt lại quá trình tố tụng, những bằng chứng được đưa ra, những lập luận của cả hai bên. An nghe từng lời, cảm thấy như mình đang xem lại một bộ phim mà cô là đạo diễn kiêm diễn viên chính, nhưng lại không có quyền thay đổi kịch bản.

 

“Căn cứ vào các bằng chứng được trình bày, bao gồm báo cáo y tế, lời khai nhân chứng, và đặc biệt là báo cáo thẩm định tâm lý của Bác sĩ Nguyễn Việt…” Thẩm phán dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Việt đang ngồi ở hàng ghế dưới. Việt khẽ gật đầu. An cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào. Chính nhờ công sức của anh, người đã phản bội cô, mà Mai sắp được giải thoát.

 

“…Tòa án nhận thấy rằng cô Nguyễn Mai đã phải chịu đựng bạo hành thể chất và tinh thần nghiêm trọng từ người chồng cũ, gây ra những tổn thương sâu sắc về tâm lý. Vì lợi ích tốt nhất của trẻ nhỏ, và để đảm bảo môi trường sống an toàn, ổn định cho con, Tòa án quyết định…”

 

Cả phòng xử án nín thở. An cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn một chút. Cô biết kết quả sẽ như thế nào, nhưng vẫn có một sự hồi hộp không thể tránh khỏi.

 

“…Cho phép cô Nguyễn Mai được ly hôn với ông Trần Văn Hùng. Và quyền nuôi dưỡng con chung, cháu Trần Thanh Tùng, sẽ thuộc về cô Nguyễn Mai.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ phía Mai. Cô ấy bật khóc nức nở, những giọt nước mắt hạnh phúc và nhẹ nhõm lăn dài trên má. Cô ấy quay sang ôm chầm lấy An. “Chị An! Em cảm ơn chị! Em cảm ơn chị rất nhiều!” Mai nói, giọng cô nghẹn ngào trong nước mắt. An khẽ vỗ vai Mai, một cách máy móc. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười không hề chạm đến mắt. Cô không cảm thấy vui mừng, không cảm thấy chiến thắng. Chỉ có sự trống rỗng.

 

Phòng xử án dần trở nên ồn ào hơn. Người thân của Mai chạy đến chúc mừng cô ấy. Mai nhìn về phía Việt, và An bắt gặp khoảnh khắc đó. Việt mỉm cười với Mai, một nụ cười đầy dịu dàng và ấm áp, một nụ cười mà An đã từng nghĩ chỉ dành cho riêng cô. Anh gật đầu, như một lời chúc mừng thầm lặng. Mai đáp lại bằng một cái nhìn biết ơn, một cái nhìn đầy tình cảm. An cảm thấy như có một lưỡi d.a.o sắc bén vừa đ.â.m thẳng vào tim cô. Chiến thắng của Mai, sự tự do của Mai, được đánh đổi bằng sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân của An.

 

An đứng dậy, thu dọn tài liệu của mình. Cô nghe những lời chúc mừng từ các luật sư đồng nghiệp, từ thư ký tòa án. “Luật sư An giỏi quá! Lại thắng kiện một vụ khó nữa rồi!” “Luật sư An đúng là nữ thần công lý!” Những lời khen đó không mang lại cho cô một chút niềm vui nào. Cô cảm thấy chúng thật giả dối, thật vô nghĩa. Cô đã thắng kiện, nhưng cô đã mất đi tất cả.

 

An không muốn nán lại thêm một giây nào trong căn phòng này. Cô chào hỏi qua loa những người xung quanh, rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng xử án. Mai gọi theo cô: “Chị An! Chị đi đâu vậy? Hay chúng ta đi ăn mừng một bữa nhé?” An quay lại, nhìn Mai. “Không cần đâu, chị Mai. Tôi còn có việc khác. Chị cứ tận hưởng niềm vui của chị đi.” Giọng An lạnh lùng, xa cách. Mai có vẻ ngạc nhiên trước thái độ của An, nhưng không nói thêm gì. An biết, Mai đã hiểu. Cô ấy đã hiểu rằng mối quan hệ giữa họ đã không còn như trước nữa.

 

An đi thẳng ra khỏi tòa án, bước đi trên con đường đông đúc mà không biết mình đang đi đâu. Nắng tháng năm chói chang, nhưng An cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy. Cô đã chiến thắng. Cô đã thực hiện đúng lời hứa của mình, bảo vệ Mai đến cùng. Công lý đã được thực thi cho Mai. Nhưng còn cô? Ai sẽ thực thi công lý cho cô? Ai sẽ bảo vệ trái tim tan nát của cô?

 

Cô nhớ lại những lời Việt đã nói trong báo cáo tâm lý, về việc Mai cần được chữa lành, cần được ở trong một môi trường an toàn. Và An tự hỏi, còn cô thì sao? Cô cũng cần được chữa lành, cần được ở trong một môi trường an toàn, không có sự lừa dối. An bước đi, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Chúng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của nỗi đau, của sự thất vọng, và của một quyết định đã được định hình rõ ràng trong tâm trí cô.

 

Cô về nhà, ngôi nhà mà cô đã từng coi là tổ ấm, giờ đây lại giống như một cái lồng giam, nơi cô bị mắc kẹt với những lời nói dối và sự phản bội. Cô mở cửa, căn nhà im lặng đến đáng sợ. Việt vẫn chưa về. Có lẽ anh ta đang ở bên Mai, ăn mừng chiến thắng, ăn mừng tình yêu lén lút của họ. An cảm thấy một cơn giận dữ trào lên. Cô sẽ không để anh ta trốn tránh. Cô sẽ đối mặt với anh ta, với tất cả những sự thật mà cô đã thu thập được. An bước vào phòng làm việc, nơi chiếc máy tính vẫn còn bật, nơi những bằng chứng về sự phản bội của Việt vẫn còn đó, chờ đợi được phơi bày. Cô ngồi xuống bàn, hít một hơi thật sâu. Cô biết, đã đến lúc. Đã đến lúc cô phải viết. Không phải là một bản bào chữa, mà là một bản án. Bản án cho cuộc hôn nhân của cô. An mở một tập tài liệu mới trên máy tính, gõ những dòng chữ đầu tiên, những dòng chữ đã định hình trong tâm trí cô từ lâu. Cô gõ từng chữ một, chậm rãi, nhưng kiên quyết. Cô biết, đây là khoảnh khắc cô sẽ tự giải thoát cho chính mình. Và không ai có thể ngăn cản cô.