Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Giang Xác nhanh chóng tới.

Dạo này không còn đi làm nữa nên người anh sạch sẽ tinh tươm, ăn mặc chẳng khác nào một sinh viên nam.

Tôi cũng không nói nhiều.

Lấy hết can đảm chủ động áp sát lại, ánh mắt chớp chớp nhìn anh:

“Giang Xác, tối nay có thể ở lại thêm một chút không?”

Người đàn ông ban đầu còn đang hằm hằm khó chịu, sắc mặt cũng dịu đi phần nào, anh hừ nhẹ một tiếng.

“Ngày nào tôi chẳng ở lại thêm?”

Rồi anh lại ôm tôi, hôn tôi, nhấc bổng tôi lên.

Một đêm mặn nồng.

Sau khi xong xuôi, Giang Xác sợ ám mùi lên người tôi nên đứng trước cửa sổ hút thuốc.

Ánh trăng xuyên qua rèm cửa, áo anh vắt lỏng lẻo trên vai, không mặc chỉnh tề, lộ ra từng đường nét cơ bắp quyến rũ cùng những dấu vết tôi để lại.

Tôi tham lam ngắm nhìn anh một lúc, sau đó mới đau lòng cất tiếng gọi:

“Giang Xác, tôi có chuyện muốn nói, anh lại đây một chút.”

Giang Xác quay đầu, vẻ mặt vừa thỏa mãn vừa trêu chọc:

“Vừa nãy còn khóc, giờ lại thèm nữa à?”

Tôi ngượng ngùng lắc đầu: “Không phải, là chuyện nghiêm túc.”

“Được thôi.”

Anh dụi tắt điếu thuốc, đánh răng cho bớt mùi rồi mới tiến lại gần tôi.

“Chuyện gì nghiêm túc?”

Tôi thở dài, rồi ngay trước mặt anh, chuyển khoản một khoản tiền.

Không nhiều, nhưng cũng không ít.

“Số tiền này cho anh, từ nay anh không cần đến tìm tôi nữa, tôi thả tự do cho anh.”

Nét cười còn sót lại trên mặt Giang Xác lập tức biến mất.

“Thư Nhàn, em có ý gì?”

“Ý là từ giờ anh không cần làm chim hoàng yến của tôi nữa, tôi sẽ không bao dưỡng anh nữa.”

“Cho tôi một lý do.”

Tôi thở dài.

“Không còn cách nào khác, tôi phá sản rồi.”

“Quán cà phê thì sao?”

“Đã thành của người khác rồi. Trên người chỉ còn ngần ấy tiền, tôi cũng đưa hết cho anh. Ít nhất anh có thể đỡ vất vả một thời gian.”

Nói xong, tôi áy náy nhìn Giang Xác.

Nhưng lại thấy anh như thở phào nhẹ nhõm.

Anh nói:

“Chỉ vậy thôi à?”

Rồi Giang Xác lục lọi trong đống quần áo ném bừa trên sàn, lấy ra ví tiền của mình.

Anh mở ví, rút ra một chiếc thẻ màu đen.

Tuỳ tiện đưa cho tôi.

“Cầm lấy, tiếp tục bao dưỡng tôi đi.”

“Em cho phép thả tôi tự do lúc nào vậy?”

Thẻ đen Centurion của American Express.

Người như thế nào mới có thể sở hữu, tôi cũng biết đôi chút.

Tôi sững sờ.

Nhìn thẻ đen, rồi lại nhìn Giang Xác cao lớn trước mặt.

Mặt tôi nhăn lại.

“Anh có bà chị nào khác rồi phải không? Nếu các bà chị đó biết anh đưa thẻ cho tôi, họ có nổi giận không?”

“…….”

Giang Xác bật ra một tiếng cười khẽ.

“Đúng, em cầm lấy, tôi kiếm tiền từ các bà chị khác rồi nuôi em.”

“Nhưng mà ——”

“Không nhưng nhị gì hết, ngủ đi. Mai dậy cầm thẻ tiêu xài tùy thích, muốn mua máy bay cũng được. Chỉ cần đừng bao nuôi thằng đàn ông nào khác, còn lại muốn làm gì thì làm.”

Giang Xác vò rối đầu tôi, ôm eo tôi, rồi tắt đèn đi ngủ.

Tôi còn muốn hỏi gì đó, nhưng không mở miệng.

Trong lòng vừa ngọt ngào lại vừa ngột ngạt.

Ngọt vì có thể tiếp tục ở bên Giang Xác, ngột ngạt vì anh vì tôi mà hy sinh quá nhiều.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Giang Xác đã đi, còn để lại một câu rất khó hiểu:

“Ở nhà nghỉ ngơi vài hôm sẽ ổn thôi.”

Tưởng anh nói về chuyện nào đó, tôi đỏ mặt gật đầu đồng ý.

Không ngờ vài ngày sau, tôi bất ngờ nghe tin gia đình nuôi xảy ra chuyện lớn.

Người anh nuôi của tôi không biết từ lúc nào đã dính vào thói cờ bạc như cha nuôi, nợ nần chồng chất.

Để cứu đứa con trai duy nhất, cha mẹ nuôi bán nhà bán xe, thậm chí bán luôn cửa hàng vừa cướp từ tay tôi.

Kết quả, cửa hàng ấy lại bị một người mua bí ẩn ép giá cực thấp rồi thu về.

Sau một hồi xoay xở, cuối cùng họ cũng gom đủ tiền trả nợ, cứu được con trai.

Nhưng khi hết sạch tiền, họ lại nghĩ đến tôi.

Chỉ là trên đường đến tìm tôi, anh nuôi chẳng hiểu sao té gãy chân.

Cha nuôi tìm tôi, chẳng hiểu sao gãy tay.

Mẹ nuôi tìm tôi, giữa đường phát hiện cha nuôi đang ngoại tình.

Nhà tan cửa nát, loạn như chợ vỡ.

Cuối cùng, họ tìm đến một thầy bói, thầy nói tôi khắc với gia đình họ, phải tránh xa tôi mới giữ được bình an.

“Tôi đã nói rồi, dạo này không yên là vì nhỏ tiện nhân Thư Nhàn đó!”

Cha mẹ nuôi hoảng loạn dắt con trai về quê trốn tôi – cái “sao chổi” của họ.

Vì túng thiếu, cả nhà lại bị lừa nghe lời đồng hương, kéo nhau sang khu tam giác vàng kiếm tiền.

Vừa đặt chân xuống sân bay đã mất tích.

Đến mức tôi còn chưa kịp ra tay, đã ngẩn người ra.

Khi Giang Xác mang giấy chứng nhận quyền sở hữu cửa hàng cà phê ghi tên tôi về cho tôi, tôi càng mơ hồ hơn.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện