Bảy Ngày Sau Ánh Sáng
VĂN ÁNQuên mang chìa khóa nhà, tôi giơ tay ấn chuông:“Con m a trong nhà, mở cửa giùm cái coi.”Bên trong im lặng một lúc lâu, mới có giọng nói rụt rè vang lên:“Cô nhớ nhầm rồi, ở đây không có m a đâu.”Tôi bật cười:“Đừng giả vờ nữa. Hai hôm nay cứ thay đồ ngủ là mũi chảy m ,áu giữa chừng. Không phải m ày làm thì còn ai vào đây nữa?”
Bình Luận (0)