Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi quên nói cho mọi người biết, gã chính là mối tình đầu của tôi, cũng là biên tập viên trước đây của tôi.

 

Khi tôi 18 tuổi, vẫn còn đang học đại học, gã chính là đàn anh của tôi ở Khoa Tiếng Trung, vừa mới tốt nghiệp, là biên tâm viên cho một tạp chí.

 

<Người Cha Mất Tích> là cuốn tiểu thuyết đầu tay của t&ocirc;i, trong quá trình sáng tác, Tống Hoàn đ&atilde; cho t&ocirc;i một vài ý kiến, sau khi ho&agrave;n thành liền lựa chọn bỏ phiếu cho gã.

 

Cuốn sách n&agrave;y kh&ocirc;ng chỉ khiến t&ocirc;i trở nên nổi tiếng, mà còn giúp một người mới như gã tạo được chỗ đứng vững chắc tr&ecirc;n tạp chí.

 

Chúng t&ocirc;i cũng từ đó mà trở thành người yêu.

 

Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời t&ocirc;i.

 

Nhưng về sau, gã ngày càng phát triển, tự m&igrave;nh thành lập công ty văn hóa của riêng m&igrave;nh chỉ trong vòng 4 năm.

 

Mà t&ocirc;i thì kh&ocirc;ng còn tác phẩm nổi bật nào nữa, dần bị độc giả lãng quên.

 

Ba tháng trước, chúng t&ocirc;i chia tay.

 

gã n&oacute;i đ&atilde; yêu một người khác, chính là nhà văn nữ tên Lâm Mộng.

 

4

 

Tống Hoàn tan l&agrave;m xong thì qua đây, khoảng tối 7 giờ 30.

 

gã mặc tr&ecirc;n người bộ vest được cắt đo vừa vặn, tinh tế lại lịch sự, kh&ocirc;ng hề hòa hợp với môi trường xung quanh và cả t&ocirc;i.

 

"Em để quên đồ." Vừa mới v&agrave;o trong, gã đ&atilde; đưa thùng giấy cho t&ocirc;i.

 

T&ocirc;i nh&igrave;n v&agrave;o bên trong, tất cả đều là quà mà gã mua cho t&ocirc;i trước đây, nhưng đ&atilde; kh&ocirc;ng còn thuộc về t&ocirc;i nữa.

 

"Anh c&oacute; thể vứt hết đi."

 

Gã kh&ocirc;ng trả lời, nhẹ nhàng đặt thùng giấy xuống đất.

 

"Còn gì nữa kh&ocirc;ng?" T&ocirc;i kh&ocirc;ng mời gã ngồi, dù sao cũng chẳng còn gì để n&oacute;i.

 

Đôi mắt Tống Hoàn hơi chớp, một lúc sau mới thấp giọng n&oacute;i: "Chỉ đơn thuần đến thăm em cũng kh&ocirc;ng được sao?"

 

Không c&oacute; chuyện kh&ocirc;ng lên điện Tam Bảo, những lời n&oacute;i n&agrave;y t&ocirc;i chắc chắn sẽ kh&ocirc;ng tin. "Cô ta bảo anh tới chứ gì?"

 

gã phủ nhận, nhưng cuối cùng vẫn đi thẳng v&agrave;o vấn đề: "Em kh&ocirc;ng thể nhượng bộ rồi xin lỗi Lâm Mộng sao? Trước đây em kh&ocirc;ng phải như vậy…"

 

T&ocirc;i cảm thấy thật trớ trêu, giữa hai chúng t&ocirc;i, ai mới là người đ&atilde; thay đổi?

 

Nói ra c&oacute; thể kh&ocirc;ng ai tin, nhưng t&ocirc;i và Tống Hoàn đ&atilde; yêu nhau bảy năm, kh&ocirc;ng một ai biết về mối quan hệ của chúng t&ocirc;i.

 

gã và Lâm Mộng công bố yêu nhau được ba tháng, nhưng họ lại sắp kết hôn.

 

Yêu hay kh&ocirc;ng yêu, vừa nh&igrave;n đ&atilde; biết.

 

Trước đây là t&ocirc;i ngu ngốc chỉ biết tới yêu đương.

 

Tống Hoàn cho là c&oacute; người biết biên tập viên c&oacute; mối quan hệ đặc biệt với tác giả thì sẽ bị nghi ngờ thiên vị.

 

Vì lợi ích của t&ocirc;i nên mới kh&ocirc;ng công khai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

 

Vậy mà t&ocirc;i lại tin v&agrave;o điều đó.

 

gã còn n&oacute;i bản th&acirc;n c&oacute; tính chiếm hữu rất lớn, dễ ghen tuông, kh&ocirc;ng thích t&ocirc;i th&acirc;n thiết với người khác.

 

T&ocirc;i vẫn tin v&agrave;o điều đó.

 

Bạn bè cũng dần mất liên lạc.

 

Sau khi t&ocirc;i tốt nghiệp đại học, gã mở công ty, và t&ocirc;i nghiễm nhiên trở thành nhà văn theo hợp đồng của gã.

 

gã thuê nhà cho t&ocirc;i, lúc rảnh sẽ tới ở cùng t&ocirc;i.

 

T&ocirc;i như chim trong lồng, ngoan ngoãn l&agrave;m theo mọi sự sắp đặt của tên ch/ết b/ầm n&agrave;y.

 

Cho tới 3 tháng trước, gã n&oacute;i với t&ocirc;i, bản th&acirc;n đ&atilde; yêu người khác.

 

Người kia cũng là nhà văn được gã dẫn dắt, tên là Lâm Mộng.

 

Cô ta tài năng hơn t&ocirc;i, hiện đang dẫn đầu trong mảng viết lách.

 

Dù xét ở khía cạnh nào thì cũng xứng với gã hơn t&ocirc;i.

 

Bao nhiêu năm trôi qua, ngoại trừ một lòng một dạ yêu gã, t&ocirc;i chẳng còn l&agrave;m được việc gì nên hồn nữa.

 

Cho đến bây giờ, t&ocirc;i đ&atilde; thất bại ho&agrave;n to&agrave;n.

 

Sau khi chia tay, công ty của gã cũng chấm dứt hợp đồng với t&ocirc;i.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

T&ocirc;i muốn dựa v&agrave;o năng lực của bản th&acirc;n để lội ngược dòng, nhưng kh&ocirc;ng ngờ lại dính tới vụ đạo văn.

 

Rõ ràng là t&ocirc;i đ&atilde; đăng câu chuyện kia lên mạng trước, lúc khởi đầu cũng đ&atilde; nhận được phản hồi tốt, nhưng kh&ocirc;ng lâu sau đó, chiều hướng dư luận bắt đầu thay đổi.

Mọi người đều cho rằng bài viết n&agrave;y, từ quan niệm cho tới cách hành văn, đều đang bắt chước Lâm Mộng.

 

Sau đó c&oacute; người đứng ra l&agrave;m chứng, n&oacute;i ngày t&ocirc;i trở lại công ty l&agrave;m thủ tục chấm dứt hợp đồng, t&ocirc;i đ&atilde; lén xem những tác phẩm chưa xuất bản của Lâm Mộng.

 

Trăm miệng khó cãi.

 

"Chỉ cần em chịu công khai xin lỗi, đảm bảo về sau kh&ocirc;ng dấn th&acirc;n v&agrave;o giới viết lách nữa, anh đảm bảo sau n&agrave;y sẽ kh&ocirc;ng c&oacute; ai l&agrave;m khó em."

 

T&ocirc;i nh&igrave;n người đ&atilde; từng yêu thương biết bao trước mặt, nhưng lúc n&agrave;y lại cảm thấy thất vọng vô cùng.

 

"Tống Hoàn, t&ocirc;i c&oacute; đạo văn hay kh&ocirc;ng, anh là người biết rõ hơn ai hết."

 

Sau khi bị t&ocirc;i vạch trần bộ mặt thật, gã cũng kh&ocirc;ng l&agrave;m bộ l&agrave;m tịch nữa, n&oacute;i ngay: "Lý Mịch, cô đừng c&oacute; mà kh&ocirc;ng biết tốt xấu!"

 

"Nếu cô muốn tiền, t&ocirc;i c&oacute; thể cho cô, sau n&agrave;y t&ocirc;i và cô kh&ocirc;ng ai nợ ai."

 

"Không ai nợ ai?" T&ocirc;i lẩm bẩm bốn chữ n&agrave;y trong đầu rồi bật cười khúc khích: "E là kh&ocirc;ng được rồi…"

 

gã dùng trăm phương ngàn kế muốn tống cổ t&ocirc;i ra khỏi cái giới viết văn, chẳng phải vì sự tồn tại của t&ocirc;i chính là mối đe dọa lớn nhất đối với Lâm Mộng sao?

 

Vậy thì, t&ocirc;i chỉ cần tập trung viết bộ truyện tiếp theo là được chứ gì?.

 

Lúc n&agrave;y t&ocirc;i còn chưa nhận thức được, con đường mà bản th&acirc;n đ&atilde; chọn nó nguy hiểm cỡ nào.