Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

 

Tống Hoàn bỏ đi, chúng tôi ra về trong không vui.

 

Vì chút sự cố này, tiến độ thường ngày của tôi đã bị gián đoạn, tôi đã không kịp ăn tối với người bạn ở đối diện.

 

Khi tôi nhìn thấy cô ấy bước ra từ cửa sổ lần nữa, phát hiện hiếm khi mới thấy cô ấy ăn diện cho bản thân.

 

Tôi liền biết ngay tối nay cô ấy định ra ngoài.

 

Đây chính là điều tôi muốn, mùi nước hoa của Tống Hoàn vẫn còn phảng phất trong phòng, hòa lẫn với những mùi khác, không dễ chịu chút nào, tôi cũng muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Cô gái ấy ra ngoài lúc 9 giờ 17 phút.

 

Tôi liền lặng lẽ đi theo.

 

Nhưng vừa tới cổng tiểu khu, lại không thấy cô ấy đâu nữa.

 

Cứ vậy mà biến mất tăm.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Tôi cảm thấy thất vọng, tối nay là dịp tốt để tôi có thể tiến gần cô gái này hơn một chút.

 

Tôi thật sự rất muốn biết, nhân vật trong câu chuyện tiếp theo của tôi là người thế nào.

 

Đột nhiên, ý tưởng chợt lóe lên.

 

Tới khi tôi định thần lại thì đã đứng ở trước cửa nhà cô ấy rồi.

 

Cô gái đã ra ngoài, điều đó có nghĩa là, bây giờ trong nhà không có ai.

 

Muốn hiểu rõ một người, còn dịp nào tốt hơn lúc này nữa?

 

Tim tôi đập nhanh tới mức chính tôi cũng không phân biệt được đó là sự phấn khích hay là nỗi sợ hãi.

 

Lòng hiếu kỳ mãnh liệt đang thôi thúc tôi làm ra những chuyện điên rồ.

 

Cửa đóng rồi, làm sao mà vào?

 

Mắt t&ocirc;i dừng tr&ecirc;n tấm thảm trước cửa trông rất quen thuộc dưới chân, phía tr&ecirc;n viết câu <Chào mừng> giống hệt như tấm thảm trước cửa nhà t&ocirc;i.

 

Ma xui quỷ khiến thế nào, t&ocirc;i lại quỳ xuống, nhấc tấm thảm lên, t&ocirc;i thật sự tìm được chìa khóa để bên dưới.

 

Thói quen và sở thích của cô gái n&agrave;y rất giống t&ocirc;i.

 

Có ai hiểu được cảm giác ấy kh&ocirc;ng? Giống như tìm thấy được một phiên bản khác của m&igrave;nh ở tr&ecirc;n thế giới n&agrave;y vậy.

 

T&ocirc;i cẩn thận dè dặt mở cửa, rồi cất chìa khóa v&agrave;o chỗ cũ.

 

Sau khi v&agrave;o phòng t&ocirc;i kh&ocirc;ng bật đèn, mà nh&igrave;n mọi thứ xung quanh qua ánh trăng.

 

Phong cách trang trí rất đơn giản, đồ đạc rất ít, nh&igrave;n thiếu sức sống, tr&ecirc;n chiếc bàn tr&agrave; nhỏ đặt cạnh sofa c&oacute; một chậu cây xương rồng.

 

Chủ nhân ngôi nhà n&agrave;y cũng thích loại cây dễ trồng n&agrave;y giống như t&ocirc;i, trong phòng bày biện kh&ocirc;ng ít, giúp cho kh&ocirc;ng gian c&oacute; được chút sức sống.

 

Phòng khách được ngăn cách với ban công bằng cửa sổ sát đất, cách sắp xếp giống hệt như nhà t&ocirc;i.

 

Có một giá vẽ đặt cạnh cửa sổ sát đất, mỗi tối khi t&ocirc;i ngồi viết trước máy tính, thì cô ấy ngồi đây vẽ tranh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

 

T&ocirc;i đi qua, muốn nh&igrave;n xem bình thường cô ấy thích vẽ cái gì.

 

Đập v&agrave;o mắt là bức tranh phác họa một người đàn ông với mái tóc ngắn, gương mặt đoan chính, đôi mắt sắc bén như chim ưng.

 

T&ocirc;i hít một ngụm khí lạnh, đó là La Tân!

 

Họ thật sự quen biết nhau.

 

T&ocirc;i nghĩ lại những gì t&ocirc;i đ&atilde; nh&igrave;n thấy qua cửa sổ đêm đó.

 

Nơi n&agrave;y c&oacute; thể thật sự đ&atilde; từng c&oacute; người bị gi*t, nhận thức được điều n&agrave;y, cả người t&ocirc;i đều lạnh buốt.

 

Ngay lúc t&ocirc;i chuẩn bị rời đi, ngoài cửa truyền tới âm thanh mở cửa.

 

Có người tới!

 

6

 

Trong lúc hoảng loạn, t&ocirc;i trốn v&agrave;o tủ giày để trống ở cạnh cửa ra v&agrave;o.

 

Cánh cửa mở ra, cô ấy trở lại, theo sau còn c&oacute; một người nữa.

 

"Không phải anh đ&atilde; n&oacute;i em kh&ocirc;ng được ra ngoài khi chưa c&oacute; sự cho phép của anh sao?"

 

Giọng của người đàn ông rất trầm, t&ocirc;i nhận ra được là giọng của La Tân.

 

Người phụ nữ hỏi lại: "Anh với hắn, c&oacute; gì khác nhau?"

 

"Sao c&oacute; thể giống nhau được, anh là vì muốn bảo vệ em, còn hắn chỉ biết l&agrave;m em tổn thương!"

 

Đối phương kh&ocirc;ng c&oacute; phản ứng, giọng điệu La Tân liền dịu xuống: "Tới thời cơ thích hợp, anh sẽ dẫn em đi."

 

"Em sẽ kh&ocirc;ng đi với anh đ&acirc;u."

 

Thời gian trầm mặc kéo dài, t&ocirc;i cuộn người, kh&ocirc;ng dám gây ra một chút cử động dù là nhỏ nhất, sợ sẽ gây ra tiếng động.

 

Bỗng "tạch" một tiếng.

 

Là tiếng bật lửa, c&oacute; người đang hút thuốc. Nó gần tới mức t&ocirc;i c&oacute; thể ngửi được mùi khói thuốc.

 

Người phụ nữ đột nhiên n&oacute;i: "Anh gi/ấu x/ác của hắn ở đ&acirc;u?"

 

T&ocirc;i vội bịt chặt miệng, sợ bản th&acirc;n sẽ vô tình hét lên, đêm đó đúng là t&ocirc;i kh&ocirc;ng hề nh&igrave;n nhầm.

"Em kh&ocirc;ng cần biết." Đối phương tùy ý trả lời.

 

"Anh đi tự thú đi, rồi cũng sẽ c&oacute; ngày cảnh sát phát hiện ra thôi."

 

"Anh chính là cảnh sát."

 

Giọng điệu của người đàn ông nghe khá bình thàn, kh&ocirc;ng hề c&oacute; chút hoảng sợ.

 

Cả hai đều kh&ocirc;ng đề cập tới việc t&ocirc;i đ&atilde; gọi cảnh sát, điều n&agrave;y khiến t&ocirc;i cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng thầm cảm thấy may mắn.

 

Có lẽ vì th&acirc;n phận là cảnh sát nên La Tân tự tin bản th&acirc;n c&oacute; thể che giấu được sự thật.