Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ta im bặt.
Tiếng động trong phòng chúng tôi đã thu hút ba tôi và những người khác.
Tống Tuyết đập cửa: "Anh, anh sao thế?"
Tống Viễn như thấy cứu tinh, mắt sáng rực lên: "Tiểu Tuyết, cứu anh!"
Tiếng ba tôi vọng vào qua cửa: "Miên Miên, đừng làm chuyện dại dột!"
Cái sự quan tâm giả tạo của ông ta khiến tôi ghê tởm.
Trước đó Tống Viễn định làm chuyện đồi bại với tôi, ông ta không hề ngăn cản Tống Viễn một chút nào, thậm chí còn bày mưu tính kế.
Bây giờ tôi bắt đầu tự vệ chính đáng, đánh cho Tống Viễn ôm đầu chuột chạy thì ông ta lại bắt đầu can thiệp.
Ông ta đâu phải lo lắng cho sự an nguy của tôi, rõ ràng là lo tôi đánh Tống Viễn bị thương.
Tống Tuyết sẽ hận nhà tôi, hôn sự của em trai tôi và cô ta sẽ đổ bể. Em trai tôi thì yêu Tống Tuyết như mạng, chắc chắn sẽ làm ầm lên với ba tôi.
So với lo cho tôi, ông ta chỉ quan tâm đến em trai tôi.
Tôi liếc Tống Viễn đang nằm trên đất, sau khi liên lạc với bạn bè xong, tôi mới mở cửa.
4.
Tống Tuyết bước vào, nhìn thấy cảnh thảm hại của anh trai mình, tức đến đỏ cả mắt.
Tống Viễn thấy có người đến, khí thế lại hống hách hơn: "Mấy người mau bắt con điếm này lại cho tôi, tôi phải dạy dỗ nó một bài học đàng hoàng."
Người nhà tôi không ai nhúc nhích.
Họ giả tạo đến tột cùng.
Dù có ầm ĩ đến mấy trong bóng tối thì ngoài mặt cũng không muốn xé toang mặt nạ với tôi.
Tôi lạnh lùng nói: "Các người dám động vào tôi thử xem, tôi vừa gửi tin nhắn cho bạn tôi rồi."
"Năm phút nữa, nếu tôi không gọi điện cho cô ấy, cô ấy sẽ báo cảnh sát. Đêm giao thừa, tôi không ngại mời các người ăn cơm tù đâu."
Tôi liếc mẹ kế một cái: "Bà không phải vẫn luôn chê tôi không chịu giao tiền kiếm được cho bà quản lý sao? Bây giờ tôi tặng bà một công việc tốt bao ăn bao ở, bà đừng chê tôi keo kiệt nhé."
Nghe tôi nói vậy, mặt những người đó đều đen lại.
Tống Tuyết vì lời nói của tôi mà có thêm chút lo lắng.
Cô ta liếc em trai tôi là Hứa Trạch một cái, bất bình nói: "Anh em bị đánh thành ra thế này rồi, Hứa Trạch, anh nhất định phải cho em một lời giải thích. Bằng không, hôn sự của chúng ta sẽ hủy bỏ!"
Hứa Trạch cuống lên: "Ba mẹ, con không thể chia tay với Tống Tuyết."
Mẹ kế nghe vậy, lập tức quyết định: "Hứa Miên, bây giờ cô lập tức cút ra khỏi cái nhà này cho tôi. Nhà họ Hứa chúng tôi không có đứa con gái bất hiếu như cô."
Tôi siết chặt vali hành lý, nhìn ba tôi: "Ông có gì muốn nói với tôi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ba tôi có lẽ vì chột dạ, quay mặt đi, không dám nhìn vào mắt tôi: "Miên Miên, chuyện hôm nay đúng là con đã làm sai rồi."
Mắt tôi nóng rực, nhưng lại bật cười thành tiếng: "Rất tốt!"
Khi bước chân ra khỏi cánh cửa phòng, tôi biết từ nay về sau tôi đã không còn nhà nữa.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời không có một vì sao nào.
Người ta nói người c.h.ế.t sẽ biến thành sao, tôi đúng là xui xẻo, đêm giao thừa muốn gặp mẹ mà cũng không gặp được.
Thôi cũng tốt, tôi cũng không muốn mẹ nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của tôi.
Nhưng tôi thật sự rất nhớ bà ấy, nhớ vòng tay ấm áp của bà ấy, giọng nói dịu dàng, và cả mùi bột giặt thoang thoảng khiến tôi an tâm trên người bà ấy.
Mùa đông năm nay lạnh thật đấy, tôi xoa xoa cánh tay.
Nhưng không sao, mùa xuân sẽ đến rất nhanh thôi.
Tôi vừa đi xuống dưới lầu thì có một quý phu nhân mặc áo khoác lông chồn gọi tôi lại: "Xin hỏi, con có phải là Hứa Miên không?"
"Bà là?"
Quý phu nhân vẻ mặt hòa nhã: "Ở đây lạnh, chúng ta đến quán cà phê gần đây nói chuyện nhé."
"Vâng."
5.
Quý phu nhân giải thích ý định của bà ấy.
Bà ấy là phu nhân Hà San, vợ của Chủ tịch Tập đoàn Thẩm thị nổi tiếng.
Con trai độc nhất của bà ất, người thừa kế Tập đoàn Thẩm thị, Thẩm Châu, không lâu trước đó bị tai nạn xe hơi, trở thành người thực vật, không biết khi nào mới tỉnh lại.
Bà ấy còn nước còn tát, đặc biệt tìm một thầy bói xem quẻ cho Thẩm Châu.
Thầy bói nói Thẩm Châu có số mệnh phải trải qua một kiếp nạn này, nếu tìm được một người hợp bát tự với anh để kết hôn, kiếp nạn này tự nhiên sẽ hóa giải và anh cũng sẽ tỉnh lại.
Tôi hỏi: "Ý bà là, tôi chính là người hợp bát tự với Thẩm Châu?"
Hà San gật đầu: "Ta biết, để con kết hôn với một người thực vật, con sẽ rất thiệt thòi. Con yên tâm, ta sẽ không bạc đãi con đâu."
"Chỉ cần con đồng ý kết hôn với Thẩm Châu." Hà San lấy ra một chiếc thẻ đen: "Một trăm triệu này, cộng thêm một căn biệt thự ở Thành Nam, và một căn hộ lớn ở trung tâm thành phố đều sẽ là của con."
Linlin
"Một năm sau, nếu Thẩm Châu không tỉnh lại, ta cũng đành chấp nhận. Con có thể đi theo đuổi hạnh phúc của riêng mình."
"Cô Hứa, con hãy suy nghĩ kỹ nhé."
Còn suy nghĩ gì nữa chứ!
Mang cái danh vợ Thẩm Châu, một năm có thể đổi lấy một trăm triệu và hai căn nhà, đồ ngốc cũng biết nên chọn thế nào.
Gả vào hào môn, ngoài tiền ra thì chẳng có gì cả, đây đúng là cuộc sống trong mơ của tôi mà!