Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thấy Kim Phụng nói gì, Thanh Sơn nghiêng người nhìn cô.
”Em sao vậy?”
Kim Phụng xấu hổ, lấy tay áp lên hai má của mình:
”Trong này nóng quá. Em ra ngoài một lát.”
Nói xong, cô đi thẳng ra phòng khác, tránh cho Thanh Sơn phát hiện vẻ bất thường của mình.
Thanh Sơn nhìn theo bóng dáng rời đi của Kim Phụng, tủm tỉm cười.
Khi cô bón đồ ăn cho anh, Thanh Sơn đã thấy rõ sự ngượng ngùng trong mắt cô.
Chẳng hiểu sao nhìn gương mặt có chút ửng đỏ ấy nhịp tim anh lại tăng vọt, ánh mắt hiện lên ý cười.
Có lẽ thời gian tới anh phải tích cực “bày trò” một chút để được thấy bộ dạng đáng yêu này của cô.
…
Trước khi rời nhà Kim Phụng, Thanh Sơn không quên cổ vũ tinh thần cho cô. Tuy rằng đối với Kim Phụng việc ra mắt ngày mai chỉ là đóng kịch nhưng cô không muốn mình gây ấn tượng xấu với phụ huynh nhà Thanh Sơn.
Hiện tại quan hệ giữa cô và anh bị ràng buộc bởi thoả thuận kia nhưng trong thâm tâm Kim Phụng đã thực sự coi Thanh Sơn là bạn.
Trước kia, khi thấy ba có ý mai mối mình với Thanh Sơn, Kim Phụng không dám phản đối ra mặt, chỉ lén lút lên kế hoạch mà thôi.
Chuyện mai mối có gì tốt kia chứ?
Kim Phụng luôn tin rằng tình cảm đến một cách tự nhiên mới có thể mang lại hạnh phúc.
Kim Phụng nói đùa với Thiên Minh rằng bản thân Lâm Thanh Sơn có chút vấn đề. Không ngờ suy nghĩ bậy bạ của cô lại trở thành hiện thực.
Chuyện Lâm Thanh Sơn thuộc giới tính thứ ba chắc chắn không ai hay biết.
Nói như vậy chẳng phải anh rất khổ tâm sao?
Ít ra Thiên Minh còn có cô bầu bạn, sẻ chia những suy nghĩ thầm kín trong lòng.
Mãi sau này ba mẹ Thiên Minh mới biết sự thật, cũng may họ đều hiểu chuyện và thông cảm với anh.
Về phần Lâm Thanh Sơn, có lẽ khó khăn còn ở phía trước.
Qua lời kể của Thiên Minh, cô đoán gia đình Thanh Sơn sẽ không chấp nhận chuyện này.
Thanh Sơn được đào tạo kỹ lưỡng như vậy, hơn nữa là con trai trong gia đình ba đời độc đinh, chắc chắn kỳ vọng mà người thân đặt lên anh không hề ít.
Tạm thời đóng kịch là vậy nhưng làm sao che giấu được mãi?
Vở kịch nào cũng phải có hồi kết.
…
Kim Phụng tiễn Thanh Sơn ra cổng:
”Anh yên tâm. Ngày mai em nhất định sẽ làm tốt.”
Thanh Sơn mỉm cười:
“Anh tin em.”
Lúc này Kim Phụng nhẹ nhàng đặt vào tay anh một miếng mứt gừng:
”Anh ăn đi cho ấm người. Trời lạnh như này nhâm nhi chút mứt gừng là nhất đấy.”
Thanh Sơn nghe những lời này liền cảm động, khoé môi anh khẽ cong lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
”Sao em bảo anh chỉ được ăn vụn đường kia mà?Đây là cất riêng cho anh sao?”
Kim Phụng thành thật trả lời:
”Lúc trước em đóng gói bị rớt ra một miếng mà không biết. Tại anh muốn ăn thử mứt gừng nên giờ em cho anh đấy.”
Thanh Sơn nghẹn họng, không nói được lời nào.
Kim Phụng vội vàng giải thích:
”Rớt trên bàn, không phải dưới sàn đâu. Anh không ăn thì đưa em.”
Thanh Sơn cười lên thành tiếng:
“Được rồi. Được rồi. Anh nhận thành ý của em.”
Nói xong, Thanh Sơn liền bỏ miếng mứt gừng vào miệng rồi ăn một cách ngon lành.
Kim Phụng la lớn:
“Mứt gừng này rất cay. Anh phải ăn từ từ thôi.”
Thanh Sơn cười tới híp cả mắt:
”Ngon mà.”
Kim Phụng thở dài:
”Anh chưa ăn mứt tết bao giờ sao? Phải từ từ mới cảm nhận được đầy đủ hương vị của nó. Không phải thứ gì cũng đánh nhanh thắng nhanh được đâu.”
Thanh Sơn mỉm cười, anh sẽ ghi nhớ những lời cô nói với mình ngày hôm nay.
Nếu nói anh chưa từng ăn mứt tết chẳng biết Kim Phụng có tin hay không.
Anh vốn không thích mấy món có vị ngọt nhưng hôm nay anh vì cô mà vui vẻ chén sạch đám vụn đường.
Không những thế dù cô đưa cho anh miếng mứt gừng “lạc đàn” anh cũng vui.
Thanh Sơn ho khan vài cái rồi lấy lại vẻ điềm tĩnh vốn có.
”Em vào nhà đi. Lạnh như vậy ở bên ngoài lâu không tốt.”
Kim Phụng nhìn anh, thành thật nói:
”Anh phải về thì em mới khoá cổng được chứ.”
Thanh Sơn bật cười:
”Anh là bạn em, em không cần để ý mấy thứ đó. Em khoá cổng trước đi.”
Kim Phụng khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đóng cánh cổng sắt rồi khoá lại:
”Vậy anh đi thong thả.”
Thanh Sơn mỉm cười:
”Ngủ ngon.”
Thanh Sơn đứng đó nhìn theo Kim Phụng, tới khi cô bước vào phòng khách anh mới lên xe ô tô.
Hiện tại anh còn khoác lên mình chiếc áo “tím lịm tìm sim” thế này làm gì có chuyện đánh nhanh thắng nhanh được chứ.
Thanh Sơn lấy ra một quyển sổ nhỏ trong túi, khoé môi khẽ cong lên khi nhìn qua bản kế hoạch tiếp cận mục tiêu gồm ba bước của mình.
Anh nhẹ nhàng đánh một dấu tích vào bước số một với nội dung: Làm bạn.