Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Sơn đi vào trong bếp cùng Kim Phụng đóng gói mứt Tết. Mứt sau khi đã được sên khô phải để thật nguội mới có thể đóng gói. Nếu lỡ làm khi mứt còn ấm sẽ sinh ra hơi ẩm bên trong, không thể bảo quản được lâu.
Thanh Sơn tuy không thích đồ ngọt nhưng vì những thứ này do chính tay Kim Phụng làm nên anh thực sự muốn nếm thử.
Thanh Sơn vươn tay định cầm lấy một miếng mứt dừa non nhưng còn chưa chạm tới đã bị Kim Phụng đánh mạnh vào tay.
”Không được ăn.”
Thanh Sơn bật cười, cô gái này bình thường nhỏ nhẹ là vậy mà lúc đánh anh cũng chẳng kém ai.
Thanh Sơn xoa xoa vết đỏ trên tay không phải vì đau mà vì đây là dấu vết đầu tiên cô để lại trên người anh.
Anh rút điện thoại ra khỏi túi áo rồi chụp ảnh “vết thương” trên bàn tay trái của mình.
Kim Phụng thấy hành động lạ của Thanh Sơn liền hỏi:
”Tại sao anh làm vậy?”
Thanh Sơn tủm tỉm cười, anh lưu lại bức hình này để về sau còn tính sổ với cô.
Tới lúc cô thuộc về anh rồi dấu vết anh để lại đảm bảo nhiều hơn, đậm hơn như vậy.
Tất nhiên những suy nghĩ bậy bạ này Thanh Sơn chỉ dám để trong đầu mà thôi. Bản thân anh trước kia cũng không tin vào thứ tình cảm kiểu vừa gặp đã yêu này.
Anh vốn cho rằng muốn thích, muốn yêu ai đó cần phải có thời gian. Vậy mà Lâm Thanh Sơn anh lại bị nghiệp quật, ngay khi gặp Kim Phụng anh đã muốn chinh phục cô, biến cô trở thành bạn gái của mình.
Chỉ có điều cô lại có bạn trai, lý trí không cho phép anh vướng vào một mối quan hệ phức tạp. Nói đúng hơn là đập chậu cướp hoa không phải việc anh muốn làm.
Người ta đang yên ổn tự nhiên nhảy vào phá đám chẳng phải là “Tuesday” hay sao?
Không ngờ khi “bạn trai” của cô xuất hiện, anh lại có phát hiện thú vị là trên tay Thiên Minh có sơn nhũ bóng.
Mặc dù cố gồng mình rồi làm ra vẻ “giấm chua” các kiểu nhưng những thứ đó làm sao qua nổi con mắt tinh tường của Lâm Thanh Sơn.
Chính lúc đó anh đã hạ quyết tâm đem con gái nhà người ta về làm của riêng.
Thanh Sơn mỉm cười, che giấu suy nghĩ thật trong lòng:
”Chụp lại để sau này cho Thiên Minh xem.”
Kim Phụng cười thành tiếng:
”Em đánh như vậy còn nhẹ đó. Đồ này lỡ như người nhận muốn thắp hương thì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nói xong cô chỉ vào đám vụn đường bên cạnh:
”Anh có thể ăn cái này.”
Thanh Sơn mở to hai mắt, gần ba mươi năm sống trên cõi đời này anh chưa từng phải ăn mấy thứ “không định hình” như vậy.
Kim Phụng thấy Thanh Sơn chần chừ liền hỏi:
”Anh chê à?”
Thanh Sơn vội lắc đầu:
”Không chê. Không chê.”
Nói xong, anh đứng dậy, lấy một chiếc thìa nhỏ để xúc vụn đường.
Kim Phụng bật cười:
”Đám vụn đường này cho anh hết đấy. Không cần dùng thìa đâu, lấy tay ăn sẽ ngon hơn đó.”
Thanh Sơn ngạc nhiên:
”Em làm mẫu đi.”
Kim Phụng lập tức thị phạm cho Thanh Sơn cách dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ bốc vụn đường.
Thanh Sơn nhoẻn miệng cười, kéo tay Kim Phụng về phía mình:
”Bón cho anh. Em nói tất cả chỗ đường vụn này là của anh kia mà.”
Kim Phụng còn chưa biết phải làm sao thì Thanh Sơn đã há miệng chờ ăn.
Cô nhẹ nhàng thả đám vụn đường đó ra khiến Thanh Sơn cười híp cả mắt:
”Ngon.”
Kim Phụng thấy nhịp tim mình tăng vọt. Hình như có gì đó không đúng trong tình huống vừa rồi.
Chẳng lẽ cô đang d.a.o động trước người đàn ông “đã có chủ” này sao? Không những thế “chủ” của anh ta lại là “bạn trai thân thiết” của cô nữa.
Kim Phụng vội vàng xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu.
Cô quay đi chỗ khác, không cho Thanh Sơn thấy gương mặt đang ửng đỏ của mình.
Nếu Thiên Minh biết chuyện này nhất định sẽ chửi cô ngu cho mà coi. Ai lại động tâm với người không để mắt tới phụ nữ kia chứ.