Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Sơn kéo Kim Phụng vào phòng rồi đóng sầm cửa lại:
“Em có vẻ thân thiết với Lâm Thanh Hải quá nhỉ.”
Kim Phụng không hề để ý thái độ khác thường của Thanh Sơn mà vẫn thao thao bất tuyệt.
“Thầy là người trong mộng của không ít nữ sinh trường em đó. Thạc sĩ được đào tạo tại nước ngoài, đẹp trai, con nhà có điều kiện. Thầy ấy dạy học trên lớp thì khỏi phải nói. Cực đỉnh luôn.”
Thanh Sơn khẽ nhíu mày:
“Em cũng nằm trong số những nữ sinh đó?”
Kim Phụng cao giọng:
”Đương nhiên.”
Thanh Sơn đen mặt, gằn ra từng chữ:
Kim… Phụng…”
Kim Phụng cao hứng tới mức không nhận ra sự tức giận của Thanh Sơn.
Ở trên giảng đường làm gì có cớ nói chuyện riêng với Lâm Thanh Hải chứ. Cô đang định nhở vả Thanh Sơn sau này tạo cơ hội cho cô làm quen với Thanh Hải nữa kìa.
Tất nhiên chuyện này sẽ xảy ra sau khi kết thúc hợp đồng kia.
Tới khi Thanh Sơn chịu “come out” và hạnh phúc cùng Thiên Minh rồi thì Kim Phụng cô cũng phải có cuộc sống riêng chứ.
Thanh Sơn nâng cằm Kim Phụng lên khiến cho cô phải nhìn thẳng vào mình:
”Em có nhớ mình là bạn gái của Lâm Thanh Sơn hay không?”
Kim Phụng gật đầu lia lịa:
“Đương nhiên nhớ.”
Thanh Sơn lạnh lùng nói:
”Em nhắc tới thằng khác trước mặt bạn trai mình như thế mà được à?”
Kim Phụng trợn tròn hai mắt.
Đùa chứ đóng kịch thôi có cần phải diễn sâu như vậy không?
Chỉ có hai người với nhau, Lâm Thanh Sơn diễn cho ai xem?
Kim Phụng hít sâu một hơi:
Anh không thích em sẽ không nhắc nữa.”
Nói xong, cô tiu nghỉu:
”Chẳng nhờ vả được gì rồi…”
Thanh Sơn bật cười:
”Muốn nhờ cái gì?”
Kim Phụng xị mặt, không thèm nói chuyện với Thanh Sơn. Cô quyết định tập trung vào việc khám phá căn phòng không mấy ai được đặt chân tới này.
Hiện tại nếu nói muốn Thanh Sơn giúp làm quen với Thanh Hải chẳng phải là tự kề d.a.o vào cổ sao.
Thanh Sơn lúc có hai người còn diễn sâu như vậy, cô vừa mở miệng có khi bay đầu luôn.
Thôi thì có duyên sẽ gặp, có nợ sẽ yêu vậy.
Thấy Kim Phụng không nói gì, Thanh Sơn dịu giọng:
”Anh chỉ muốn nhắc nhở em vậy thôi. Lâm Thanh Hải thực sự không lung linh như các em nghĩ. Anh không muốn em bị lừa bởi vẻ hào nhoáng bên ngoài đó.”
Kim Phụng ngước nhìn Thanh Sơn:
”Có chuyện như vậy sao?”
Thanh Sơn mỉm cười:
”Sau này em sẽ biết. Còn hiện giờ làm ơn tập trung vào vai diễn của em đi. Lâm Thanh Hải tuy là họ hàng xa thật nhưng vẫn luôn nhòm ngó những thứ thuộc về anh. Chắc chắn cậu ta sẽ tìm sơ hở từ phía em đó. Vì vậy phải tỉnh táo, tránh rơi vào bẫy do người ta bày ra.”
Kim Phụng khẽ gật đầu. Dù sao việc chính của cô bây giờ là giúp Lâm Thanh Sơn chứ không phải làm quen với Lâm Thanh Hải.
Thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, Thanh Sơn hài lòng:
”Nơi này là do ông bà xây dựng từ trước nên phong cách có phần hoài cổ. Hôm nào rảnh tới nhà riêng của anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Kim Phụng không nói gì, cô còn đang căng mắt nhìn vào khung ảnh nhỏ xíu trên bàn.
Đây là Lâm Thanh Sơn - Lâm giáo đầu khét tiếng ở học viện quân sự lớn nhất cả nước sao?
Thanh Sơn đen mặt, vội vàng lao tới lật úp bức ảnh xuống bàn:
”Không nhìn cái đó.”
Thanh Sơn quên mất trong phòng này ông bà để rất nhiều ảnh hồi nhỏ của mình. Không những thế còn có bức ảnh thiếu vải này nữa.
Kim Phụng cười ngặt nghẽo:
”Không tệ, trắng trẻo mập mạp, má bánh bao, cằm ngấn mỡ.”
Thanh Sơn ngượng ngùng:
”Không nói chuyện đó nữa. Xuống nhà thôi.”
Kim Phụng không chịu bỏ qua, lấy tay véo vào hai má Thanh Sơn:
”Anh mà dễ thương như hồi nhỏ ối anh theo.”
Thanh Sơn cười khổ. Cô gái trước mặt không đưa anh vào diện “đối tượng đáng được lưu ý” nên làm sao thấy được ưu điểm của anh.
Luận về gia thế, anh đâu có kém Lâm Thanh Hải.
Xét về những tiêu chí mà Kim Phụng nhắc tới, anh cũng không hề thua người anh em kia.
Đột nhiên Thanh Sơn nảy ra sáng kiến.
Anh cười tới híp cả mắt, làm bộ tiến tới kéo tay Kim Phụng.
Chỉ có điều mọi chuyện không dừng lại tại đây, Thanh Sơn đã “vô tình” giẫm vào chân cô khiến Kim Phụng đau tới mức hét lên.
Cô mếu máo, đẩy anh ra rồi nói:
”Đau quá đi…”
Thanh Sơn thấy vậy vội vàng ngồi xuống kiểm tra vết thương trên chân Kim Phụng rồi bế cô về phía giường ngủ.
Anh đặt Kim Phụng ngồi đó, nhẹ nhàng kéo tất chân của cô ra. Nhìn những ngón chân nhỏ xinh đỏ ửng, Thanh Sơn không khỏi đau lòng.
Xem ra anh quá mạnh tay rồi.
Kim Phụng giận dỗi:
”Anh cố tình.”
Thanh Sơn không biết phải giải thích ra sao, chỉ cúi đầu:
“Anh xin lỗi. Anh không cố ý. Để anh bôi thuốc cho em.”
Kim Phụng lắc đầu, xuống nhà thôi. Ở đây lâu quá không hay đâu.
Nói xong, Kim Phụng mang lại tất rồi tập tễnh bước ra cửa.
Thanh Sơn vội vàng đi theo cô.
Hai người vừa bước xuống cầu thang, mẹ của Thanh Sơn đã tủm tỉm cười:
”Xem ra con dâu tương lai của mẹ chịu vất vả rồi.”
Kim Phụng nghệt mặt ra, ngước mắt nhìn Thanh Sơn.
Lúc này anh tủm tỉm cười, thì thầm vào tai Kim Phụng:
”Mẹ tưởng chúng ta vừa làm chuyện gì đó tới nỗi em đi không nổi đấy.”
Kim Phụng tức giận tới đỏ mặt, chỉ muốn đánh một trận vào kẻ đứng bên cạnh mình.
Vẫn biết là đóng giả người yêu nhưng tới mức này thật sự không còn lỗ nẻ để chui nữa rồi.
Kim Phụng lí nhí giải thích:
“Không phải vậy đâu ạ.”
Mẹ Thanh Sơn mỉm cười:
”Không sao. Không sao. Chúng ta hiểu được mà.”
Nói xong, bà quay sang nói với chồng ở gần đó.
”Sớm có cháu bế thật tuyệt phải không ông lão.”