Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi dùng cơm tối, cả gia đình Thanh Sơn ngồi quây quần bên bàn trà thưởng thức mứt Tết do chính tay Kim Phụng làm.

Lúc này họ hàng của anh cũng rời đi gần hết, chỉ còn lại Lâm Thanh Hải mà thôi.

Kim Phụng bưng khay mứt Tết với đủ sắc màu tới trước mặt ông bà nội của Thanh Sơn:

”Cháu mời ông bà.”

Ông nội Thanh Sơn hài lòng, cầm lấy một miếng mứt gừng:

”Cháu dâu tương lai chu đáo quá.”

Bà nội tủm tỉm cười:

“Hôm qua Thanh Sơn không làm ảnh hưởng tới cháu đấy chứ?”

Nói xong, bà tiếp lời:

”Nó quấn cháu như vậy, không phiền mới là lạ đấy.”

Nghe vậy, những câu nói của Thanh Sơn lúc hai người họ ở cầu thang lại ùa về khiến Kim Phụng đỏ mặt.

Bà nội Thanh Sơn nhìn Kim Phụng rồi lại nhìn qua cháu trai mình, cười thành tiếng:

“Hai đứa sớm về chung một nhà đi thôi.”

Thanh Sơn nhẹ nhàng nắm lấy tay Kim Phụng:

”Cháu mong tới ngày đó lắm. Nhưng dù sao cũng phải đợi cho Phụng học xong rồi mới bàn tới chuyện kết hôn.”

Kim Phụng mỉm cười, phối hợp cùng Thanh Sơn:

”Chuyện đó nói sau đi anh. Em qua mời ba mẹ ăn thử mứt Tết đã.”

Thanh Sơn cầm khay mứt Tết từ tay Kim Phụng:

”Em đang đau chân. Để anh mời ba mẹ thay em.”

Mẹ của Kim Phụng hào hứng:

“Con trai chúng ta là nhất phải không ông nó. Thương con dâu quá mà.”

Ba của Thanh Sơn bật cười:

“Cũng phải xem tại ai mà con bé mới phải chịu đau như vậy chứ.”

Kim Phụng cúi gằm mặt trong khi cả nhà cười lên thành tiếng.

Thực sự nỗi oan này không biết tỏ cùng ai.

Sau khi mời ba mẹ xong, Thanh Sơn ôm khay mứt Tết về phía mình mà bỏ qua Lâm Thanh Hải.

Anh thản nhiên cầm miếng mứt gừng lên nhâm nhi:

”Trời lạnh, uống chút trà nóng và ăn mứt gừng là nhất ông nhỉ.”

Ông nội Thanh Sơn khẽ gật đầu:

”Kim Phụng giữ nguyên độ cay của gừng nên ông rất thích. Chỉ có tự làm mới như vậy mà thôi. Những món mứt Tết bán sẵn đa phần đều giảm độ cay cho phù hợp với số đông rồi.”

Kim Phụng mỉm cười:

”Cháu muốn mọi thứ thật tự nhiên ông ạ.”

Bà nội của Thanh Sơn vỗ vào vai chồng:

”Ăn cay như ông chắc phải cỡ mứt ớt sừng mới đủ.”

Cả nhà cười lên thành tiếng, không khí cực kỳ vui vẻ, thân thiện, khác xa với những gì Kim Phụng hình dung trước đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô luôn cho rằng, người thân của Thanh Sơn sẽ khó gần. Họ nắm trong tay khối tài sản lớn như vậy, không những thế còn giữ chức vụ chủ chốt trong quân đội nên lạnh lùng cũng là lẽ thường.

Thật chẳng ngờ, trước mặt cô họ chỉ như những người thân trong gia đình mà thôi.

Nhưng… cả ba mẹ và ông bà Thanh Sơn mong có cháu bế như vậy anh sẽ phải làm sao chứ.

Khi mọi người biết sự thật có thay đổi thái độ với anh hay không?

Kim Phụng liếc nhìn về phía Thanh Sơn, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia thương cảm.

Đúng lúc này Thanh Hải vươn tay định lấy một miếng mứt gừng từ trong khay, Thanh Sơn lập tức đánh vào tay anh ta.

”Ăn loại khác.”

Thanh Hải bật cười:

”Tại sao?”

Thanh Sơn kéo khay mứt về phía mình:

”Đơn giản là muốn ăn một mình thôi.”

Thanh Hải quay sang ông nội Thanh Sơn:

”Ông xem anh Sơn kìa. Không ngờ đến giờ phút này vẫn còn bắt nạt cháu.”

Ông nội Thanh Sơn cười thành tiếng:

”Cháu ăn loại khác đi. Thanh Sơn đã nói vậy ông cũng chịu thôi. Ông đang tính lấy thêm một miếng còn phải sợ đây.”

Thanh Sơn tủm tỉm cười:

”Riêng ông thì khác.”

Nói xong, anh đưa khay mứt Tết tới trước mặt ông nội:

“Cháu mời ông.”

Kim Phụng tuy thấy hành động của Thanh Sơn trẻ con nhưng không dám cười thành tiếng. Cô nghiêng người ghé vào tai anh thì thầm:

“Anh cho người ta ăn đi. Nếu anh thích, lúc nào rảnh em làm cho.”

Hai mắt Thanh Sơn sáng lên:

”Hứa làm riêng cho anh rồi nhé.”

Kim Phụng gật đầu:

”Em hứa.”

Thanh Sơn vui mừng ra mặt, nhặt hết mấy miếng mứt gừng còn lại trong khay:

”Như vậy không phải để phần nữa.”

Kim Phụng choáng tới mức không thốt nên lời. Cô chỉ muốn Lâm Thanh Hải đỡ ngượng mà xem ra “bạn trai” cô không cho người ta đường lui rồi.

Bà nội Thanh Sơn nhìn Kim Phụng rồi nói:

”Những người ăn cay thường hay ghen. Kim Phụng của chúng ta xinh đẹp như vậy, bà đoán Thanh Sơn không ít lần khiến cháu khó xử.”

Kim Phụng còn chưa biết phải nói sao thì Thanh Sơn đã nhăn nhăn nhở nhở:

”Có cháu ở bên em ấy, làm gì có ma nào dám lui tới. Đánh lén hay đánh trực diện đều có kết cục như nhau thôi.”

Nói xong, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Kim Phụng, hai mắt ánh lên một tia hạnh phúc:

“Một tấc không đi, một li không rời đúng không Phụng?”

Kim Phụng thiếu chút nữa sặc ngụm nước chè đang uống dở. Cô đặt chiếc chén xuống bàn, vội vàng đáp:

“Vâng.”