Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 17
Trên đường đưa Kim Phụng về, Thanh Sơn đề nghị:
”Hôm nay anh vô tình làm em bị thương. Sau Tết anh đền bù cho em được không?”
Kim Phụng vội xua tay:
”Không cần đâu.”
Thanh Sơn nhoẻn miệng cười:
”Nghe thử xem anh định làm gì rồi mới quyết định chứ.”
“Vậy anh nói xem có thứ gì dụ được em nào.”
Thanh Sơn đưa ra bức hình Pikachu hôm trước Kim Ngân chụp lại cho cô xem. Kim Phụng ấp úng:
”Ý anh là…”
Thanh Sơn cao giọng:
“Đi săn Pikachu. Em thấy sao?”
Kim Phụng gật đầu lia lịa:
”Chơi luôn.”
Thanh Sơn đưa tay về phía Kim Phụng:
“Móc nghéo nào.”
Kim Phụng mở to hai mắt. Lâm giáo đầu mà cũng biết trò trẻ con này hay sao.
Thấy cô chần chừ, Thanh Sơn hỏi:
“Sao? Lại muốn đổi ý hả?”
Kim Phụng lắc đầu, đưa tay về phía Thanh Sơn.
Thanh Sơn tủm tỉm cười, xem ra chiêu bài săn Pikachu mà Kim Ngân dọn sẵn cho anh thực sự hiệu quả. Ngày mai nhất định anh phải đặt chỗ trước rồi nhờ người ta “tạo điều kiện” mới được.
…
Trước khi đón Kim Phụng tới nhà mình, Thanh Sơn đã xin phép ba mẹ cô để hai người cùng nhau đi ngắm pháo hoa đêm giao thừa. Năm nay tháng chạp thiếu một ngày nên mọi người chuẩn bị Tết cũng có phần vội vàng hơn. Tuy nhiên, cũng không ít nam thanh nữ tú cùng nhau ra đường đón khoảnh khắc giao thời bên người thương, bạn bè.
Thanh Sơn lái xe đưa Kim Phụng tới trung tâm thương mại Đông Phương.
Nơi đây được gọi là trung tâm thương mại nhưng thực chất các gian hàng chỉ nằm ở năm tầng đầu tiên của khu nhà mà thôi, các tầng tiếp theo đều là văn phòng cho thuê.
Thanh Sơn cùng Kim Phụng bước vào thang máy riêng tại hầm để xe của khu nhà. Chẳng mấy chốc thang máy đã dừng lại ở tầng thứ sáu mươi hai.
Thanh Sơn quay sang nói với Kim Phụng:
“Anh chưa từng tới đây ngắm pháo hoa bao giờ nhưng ba mẹ nói từ đây có thể nhìn toàn cảnh thành phố.”
Kim Phụng khẽ gật đầu:
”Em đi qua nơi nay nhiều lần rồi nhưng chưa từng đi quá tầng năm.”
Thanh Sơn mỉm cười:
”Bình thường sẽ không có ai được phép lui tới tầng 61 và 62. Nơi này chỉ dành cho người nhà họ Lâm mà thôi.”
Nói xong, Thanh Sơn cầm chìa khoá, mở cánh cửa để tới cầu thang đi lên sân thượng.
Thanh Sơn khẽ nhíu mày, cảm thấy vừa rồi anh đã quá vô tâm khi bắt Kim Phụng đi bộ theo mình.
Thanh Sơn ngồi xuống trước mặt cô:
”Để anh cõng em lên đó. Vừa rồi anh quên mất chân em đang đau. Anh xin lỗi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Kim Phụng nhoẻn miệng cười:
”Đa phần là đứng trong thang máy mà. Em không sao đâu.”
Nói xong, Kim Phụng định đặt chân lên bậc thang đầu tiên thì Thanh Sơn hô lớn:
“Không được.”
Kim Phụng ngạc nhiên:
“Tại sao chứ?”
Thanh Sơn vội giải thích:
”Khi xây dựng toà nhà này, thầy phong thuỷ đã yểm bùa để khiến cho bất kỳ cô gái nào đặt chân vào mấy bậc thang đó đều trở thành người nhà họ Lâm.”
Kim Phụng ôm bụng cười:
”Làm nô tì sao?”
Thanh Sơn nghiêm mặt:
“Làm con dâu.”
Kim Phụng thấy vẻ mặt của Thanh Sơn như vậy liền muốn trêu chọc:
“Anh thì không thể lấy em rồi. Chẳng lẽ em cưới Lâm Thanh Hải?”
Thanh Sơn gằn giọng:
”Thanh Hải chỉ mang họ Lâm nhưng chi của cậu ta không dính dáng gì tới toà cao ốc này. Đương nhiên em sẽ không cưới cậu ta.”
Kim Phụng cao hứng, ngước nhìn Lâm Thanh Sơn:
“Vậy là anh sợ phải cưới em sao?”
Nói xong, cô cười thành tiếng:
”Em không đáng sợ vậy đâu.”
Thanh Sơn giả vờ giận dỗi, không nói gì.
Kim Phụng thấy vậy liền nắm lấy tay anh:
“Thôi được rồi. Em biết anh muốn ai bước lên cầu thang này. Nếu anh đủ sức cõng em thì làm đi. Em cũng muốn ngắm pháo hoa từ nơi đặc biệt này.”
Thanh Sơn nhoẻn miệng cười, một lần nữa ngồi xuống trước mặt Kim Phụng:
“Mời tiểu thư lên ngựa.”
Kim Phụng không khách khí, vòng tay ôm lấy cổ Thanh Sơn:
“Lên đường.”
Trong lúc Kim Phụng còn đang hào hứng với màn b.ắ.n pháo hoa sắp tới thì ai kia chỉ dám “cười thầm”.
Thực ra người con gái nào được cõng lên cầu thang này mới trở thành con dâu nhà họ Lâm.
Lâm Thanh Sơn tuy không tin vào mấy thứ “thuộc hệ tâm linh” đó nhưng lần này anh thực sự muốn những gì mấy ông thầy phong thuỷ nói trở thành hiện thực.
Kim Phụng lấy khăn tay từ trong áo khoác, lau mồ hôi cho Thanh Sơn:
“Nếu mệt thì dừng ở chiếu nghỉ cũng được.”
Thanh Sơn lắc đầu:
“Không sao đâu.”
Lúc này Kim Phụng nhìn vào chiếc khăn tay còn khô bong, không khỏi ngạc nhiên:
”Anh khoẻ thật đấy. Cõng em như vậy mà không ra mồ hôi.”
Thanh Sơn tủm tỉm cười. Sau này còn nhiều cơ hội cho cô “thưởng thức” sức khoẻ dẻo dai này.