Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi biết Lâm Thanh Hải nắm được bí mật giữa mình và Thanh Sơn, Kim Phụng vội vàng nhắn tin cho anh. Chỉ có điều Thanh Sơn không hề trả lời cô như thường lệ, thậm chí anh còn không đọc tin nhắn đó.

Kim Phụng cảm thấy có chút bất an.

Từ đâu mà Lâm Thanh Hải lại biết về bí mật của Thanh Sơn?

Chẳng lẽ anh ta theo dõi hai người bọn họ?

Kim Phụng nghiêm túc suy nghĩ nhưng không thấy cô và Thanh Sơn có gì bất thường khi xuất hiện bên ngoài. Trông hai người thực sự chẳng khác gì một cặp tình nhân hạnh phúc.

Đột nhiên, Kim Phụng nghĩ tới Thiên Minh. Có khi nào Thanh Hải vô tình thấy Thanh Sơn đi cùng Thiên Minh hay không?

Chuyện đã tới nước này, nếu Lâm Thanh Hải nói hết sự thật cho ông bà nội của Thanh Sơn chắc chắn anh sẽ gặp rắc rối. Tất nhiên, khi đó Kim Phụng cũng không tránh khỏi ảnh hưởng.

Hơn thế nữa, chuyện của Thanh Sơn và Thiên Minh sẽ bị mọi người phản đối, cổ phần tại Đông Phương của anh cũng không cánh mà bay.

Chi bằng trước khi Thanh Hải kịp ra tay, cô báo cho Thanh Sơn để anh còn nghĩ cách đối phó.

Suốt cả buổi chiều hôm đó, Kim Phụng không sao tập trung được. Trong đầu cô lúc này chỉ nghĩ tới Thanh Sơn mà thôi.

Thấy Kim Phụng chốc chốc lại kiểm tra tin nhắn, Lan Khanh tò mò:

“Có chuyện gì vậy? Chàng không nhắn tin hay sao mà sốt ruột thế?”

Kim Phụng cố gắng nặn ra một nụ cười:

“Không có gì. Chỉ là tự nhiên thấy người ta không xem tin nhắn nên nghĩ lung tung thôi.”

Thu Quỳnh và Lan Khanh bật cười.

Lâm giáo đầu bận trăm công nghìn việc, không xem tin nhắn cũng là lẽ đương nhiên.

Họ đâu biết rằng Thanh Sơn đặt chế độ đặc biệt trên điện thoại, chỉ cần Kim Phụng nhắn tin tới máy của anh, nó sẽ lập tức “la hét om xòm”.

Sau khi kết thúc buổi phổ biến quy chế, Kim Phụng vội chạy ra cổng trường, tìm kiếm hình bóng của Lâm Thanh Sơn.

Anh đã hẹn buổi chiều đón cô rồi cả hai cùng nhau tới một quán ăn nhỏ ở ngoại ô thành phố.

Thấy xe của anh đậu gần đó, Kim Phụng thở phào nhẹ nhõm.

Cô đi về phía anh, gọi lớn:

“Thanh Sơn.”

Lúc này, một người đàn ông tầm hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi bước xuống xe. Anh ta cúi người:

“Chị dâu.”

Kim Phụng chưa từng gặp qua người này nên có chút bất ngờ. Cô nhanh trí nhìn bảng tên của anh ta, mỉm cười khi nhận ra Trần Quốc Việt là nhân vật đã được Thanh Sơn nhắc tới. Anh ta cũng chính là trợ thủ đắc lực của Thanh Sơn.

Kim Phụng khẽ gật đầu:

“Chào anh.”

Trần Quốc Việt vội xua tay:

“Tuy rằng chị dâu ít tuổi hơn mấy anh em chúng tôi nhưng xin chị đừng làm chúng tôi khó xử. Anh Thanh Sơn đã nói tất cả mọi người phải gọi chị dâu là chị, không được gọi tên hay gọi em, xưng anh.”

Kim Phụng ngạc nhiên tới mức không thốt nên lời.

Luật mà Lâm Thanh Sơn đặt ra nghe có vẻ giống với mấy tên nam chính trong truyện hắc bang.

Thôi kệ. Dù sao cô đây cũng đâu có ý làm quen hay kết bạn đặc biệt với ai đâu kia chứ.

Kim Phụng ngồi ra ghế phía sau rồi hỏi:

“Anh Thanh Sơn đi đâu lại nhờ cậu tới đón tôi?”

Trần Quốc Việt mỉm cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Việc tới bất ngờ. Đến em cũng không biết anh ấy sẽ đi trong bao lâu. Anh Sơn chỉ kịp dặn em để mắt tới an nguy của chị trong những ngày này mà thôi.”

Bỗng nhiên, như nhớ ra điều gì, Trần Quốc Việt rút ra một chiếc bút từ trong túi áo khoác.

“Cái này anh Sơn gửi cho chị.”

Kim Phụng cầm chiếc bút trong tay, lật qua, lật lại vài lần. Nó có vẻ to và nặng hơn những chiếc bút máy thông thường rất nhiều.

Trần Quốc Việt tủm tỉm cười:

“Chị dâu, đó là bút phóng điện.”

Kim Phụng mở to hai mắt:

“Phóng điện?”

Trần Quốc Việt giải thích:

“Nếu có người tấn công, chị chỉ cần mở nắp bút rồi chích vào kẻ đó.”

Kim Phụng mở nắp bút ra, quả nhiên bên trong không hề có ngòi bút như các loại khác.

Kim Phụng chỉ tay vào một khe nhỏ bên trong bút:

“Đây là chỗ cắm dây sạc sao?”

Trần Quốc Việt khẽ gật đầu.

“Anh Sơn nói, dây sạc trong phòng của anh ấy. Khi sạc đầy đèn sẽ báo xanh.”

Kim Phụng cảm ơn Trần Quốc Việt rồi im lặng suy nghĩ.

Cửa phòng của Thanh Sơn có một lớp bảo mật bằng vân tay. Tuy nhiên có thể mở được nếu nhập đúng mật mã bằng con số.

Cô chưa từng hỏi anh về mật khẩu nên phải làm sao để vào phòng lấy dây sạc chứ?

Thấy vẻ đăm chiêu của Kim Phụng, Trần Quốc Việt nhoẻn miệng cười.

“Anh Sơn gợi ý mật mã vào phòng là ngày anh ấy mất đi nụ hôn đầu.”

Kim Phụng nghe vậy liền cười thành tiếng. Cô có cách để tìm ra mật mã đó rồi. Dù sao có cái bút phóng điện này cũng cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Ít nhất là khi ra ngoài vào buổi tối, nếu lỡ gặp phải người xấu cô cũng có thể ra đòn rồi chạy thoát.

Vừa về tới nới, Kim Phụng liền gọi điện cho Thiên Minh.

Cô hỏi bạn mình về nụ hôn đầu của Lâm Thanh Sơn.

Thiên Minh ấp úng một hồi rồi nói cho cô ngày mà anh cùng Tuấn Hải chính thức thành đôi.

Kim Phụng vui vẻ bước tới cửa phòng của Lâm Thanh Sơn, bấm dãy số mà Thiên Minh vừa đọc.

Chẳng ngờ cánh cửa không hề xê dịch, thay vào đó là tiếng kêu như còi báo động.

Kim Phụng giật mình khi thấy bảng điện tử hiện lên dòng chữ chỉ được nhập hai lần nữa mà thôi. Nếu vẫn sai, bắt buộc sử dụng vân tay chính chủ.

Kim Phụng lo lắng nhưng vẫn quyết định nhấn số một lần nữa.

Cô lùi một ngày so với ngày Thiên Minh nói.

Thật không ngờ cánh cửa mở ra.

Kim Phụng lập tức gọi điện mắng cho Thiên Minh một trận vì quên ngày đặc biệt.

Thiên Minh ngồi bên Tuấn Hải, cố nín cười.

Sau khi tắt máy, anh nói với người kế bên:

“Thì ra cái ngày đi săn Pikachu đó, bạn của em và ai kia chính thức mất đi nụ hôn đầu.”

Tuần Hải đặt ly rượu vang lên bàn, tủm tỉm cười:

“So với hai người bọn họ thì chúng ta tiến triển nhanh hơn rất nhiều.”

Mặt Thiên Minh ửng đỏ. Những thước phim không dành cho trẻ em mà anh và Tuấn Hải thủ vai chính hiện ra vô cùng sống động.