Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 52

Thanh Sơn vừa dứt lời, Kim Phụng đã lao tới đánh mạnh vào người anh. Con người này tại sao lại tự ý là ra chuyện như thế chứ? Cô và anh tuy được pháp luật công nhận là vợ chồng nhưng hai người họ chưa thân mật tới mức có thể “tắm uyên ương” như vậy.

Càng nghĩ Kim Phụng càng bực mình. Rõ ràng Lâm Thanh Sơn lợi dụng lúc cô không có khả năng phòng bị mà làm càn.

Thanh Sơn đứng yên chịu trận, mặc cho ai đó trút giận lên mình. Ngay khi Kim Phụng dừng lại, anh tủm tỉm cười:

“Em nghĩ anh xấu tới mức như vậy sao? Nhân lúc em không thấy gì mà làm bậy?”

Kim Phụng tức giận tới đỏ mặt, không thèm nói thêm bất kỳ lời nào với người đàn ông trước mặt.

Vẻ mặt của anh lúc này thật sự khiến cô m.á.u nóng sôi trào. Sự việc đã rõ ràng như vậy, anh còn muốn chối tội sao?

Cô không muốn nghe, không muốn nhìn thấy Lâm Thanh Sơn nữa.

Kim Phụng nhắm chặt hai mắt, đưa tay bịt tai mình lại rồi hét lớn:

“Đồ xấu xa.”

Thanh Sơn bật cười, gỡ tay Kim Phụng ra.

“Mở mắt ra nhìn anh.”

Kim Phụng lắc đầu.

“Không muốn.”

Thanh Sơn cười cười:

“Nếu em không mở mắt nhìn anh, anh sẽ dùng biện pháp mạnh đó.”

Nói xong, chẳng đợi Kim Phụng kịp phản ứng, Thanh Sơn đã cúi người bế bổng cô lên. Kim Phụng giật mình, sợ ngã nên vội vàng ôm lấy cổ anh. Khoé môi Thanh Sơn khẽ cong lên, ánh mắt hiện lên ý cười.

“Bám cho chắc vào.”

Dứt lời, anh nhấn nút bí mật sau bức tượng gỗ rồi xoay người đưa Kim Phụng vào một căn phòng với đầy đủ tiện nghi.

Kim Phụng ngạc nhiên:

“Đây là…”

Thanh Sơn mỉm cười, giải thích với cô.

“Căn phòng này là nơi anh giấu một vài thứ quan trọng.”

Kim Phụng được Thanh Sơn đặt xuống trước một tủ gỗ lớn. Anh nhẹ nhàng mở cửa tủ, bên trong có rất nhiều đồ đạc giống như dụng cụ hoá trang vậy.

Thanh Sơn thấy Kim Phụng nhìn không chớp mắt liền nói thêm:

“Có những lúc để hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ cải trang thành một người ăn xin hay một tên du côn chẳng hạn.”

Kim Phụng khẽ gật đầu, người đàn ông bên cạnh cô thực sự có quá nhiều bí mật. Hôm nay đưa cô tới nơi này, ắt hẳn anh cực kỳ tin tưởng cô nên mới vậy. Kim Phụng còn chưa kịp cảm động thì Thanh Sơn đã nói thêm:

“Cải trang thành phụ nữ là lần đầu anh làm. Bộ quần áo này cũng là nhờ bà Hoà mua giúp đó.”

Nghe những lời này, Kim Phụng lập tức nhớ lại những việc mà Lâm Thanh Sơn đã làm trong lúc cô mất đi thị lực. Kim Phụng xoay người lại, định đánh vào người Thanh Sơn mấy cái cho bõ ghét thì thấy anh đã thay xong trang phục từ khi nào.

Đứng trước mặt cô lúc này là Lâm Thanh Sơn trong bộ quần áo thể thao, toát lên vẻ nam tính, mạnh mẽ. Kim Phụng rất lâu rồi mới thấy anh trong dáng vẻ này nên ngẩn người ra trong giây lát.

Thanh Sơn cầm trang phục “lão bà” trên tay, giải thích:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Thật ra lúc giúp em, anh đã che mắt của mình lại.”

Dứt lời, anh lấy một dải lụa màu đen từ trong túi áo của “bà Đào” đưa cho Kim Phụng:

“Anh đã luôn che mắt của mình lại. Từ nhỏ anh đã luyện để bản thân có thể định hướng tốt trong bóng tối nên dù bịt mắt, anh cũng có thể làm việc được.”

Kim Phụng nhìn Thanh Sơn bằng ánh mắt nghi ngờ, có quỷ mới tin được anh. Anh có thể thay trang phục nhanh như vậy, việc nhét một dải lụa đen vào túi áo “bà Đào” chẳng thể làm khó được anh.

Thấy Kim Phụng bĩu môi, tỏ vẻ không tin, Thanh Sơn bật cười:

“Anh muốn thay đồ ngay lập tức để em đỡ ghét anh nên quên không cho em xem dải lụa đó mà thôi. Nếu em muốn, chúng ta có thể làm lại. Giờ em đi tắm, anh sẽ bịt mắt rồi giúp em.”

Kim Phụng thấy ý kiến này không hề tệ, tất nhiên cô sẽ không để ai đó lừa gạt mình nữa nhưng cô muốn xem Lâm Thanh Sơn có thực sự làm được như lời anh nói hay không.

Kim Phụng tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Thanh Sơn đi lại trong nhà một cách bình thường ngay cả khi đang bịt mắt. Kim Phụng nghi ngờ có sự gian lận ở đây nên lấy thử dây vải mà Thanh Sơn đang buộc bịt lên mắt của mình. Kết quả là một màu đen đáng sợ xuất hiện. Kim Phụng bật cười, có vẻ như cô nghi ngờ ai đó thật rồi.

Trong phòng tắm, mặc dù đang bị bịt mắt nhưng Thanh Sơn vẫn pha nước tắm với tinh dầu oải hương rất thành thạo. Anh lấy tay kiểm tra nhiệt độ của nước một cách cẩn thận rồi nói với Kim Phụng:

“Em còn chưa cởi đồ.”

Kim Phụng bị thu hút bởi bồn tắm với hương tinh dầu thoang thoảng, khẽ gật đầu:

“Anh ra ngoài đi.”

Thanh Sơn tủm tỉm cười, lấy tay cởi bỏ áo trên người mình.

“Anh muốn tắm uyên ương.”

Kim Phụng lắc đầu như trống bỏi.

“Không phải bây giờ.”

Thanh Sơn biết trò đùa của mình cũng nên kết thúc ở đây. Trước kia vì lo cô trượt ngã trong nhà tắm nên anh đành dùng cách này giúp cô. Hiện tại, Kim Phụng đã nhìn rõ mọi thứ, anh cũng không thể mặt dày mà ở lại như vậy.

Thanh Sơn mỉm cười, gỡ bỏ khăn vải trên mắt, lấy áo mặc lên người mình:

“Được. Nghe em.”

Ngay khi anh xoay người lại, Kim Phụng nhìn thấy một vết sẹo lớn trên lưng của Thanh Sơn. Nó giống như một vết thương do d.a.o gây ra vậy. Cô đột nhiên hô lớn:

“Từ từ đã.”

Dứt lời, Kim Phụng tiến tới gần Thanh Sơn, xoa nhẹ lên một vết sẹo lớn trên lưng của anh.

“Đã từng rất đau phải không anh?”

Thanh Sơn khẽ gật đầu, nhẹ nhàng ôm lấy cô:

“Đó là lúc anh mới ra trường. Anh không phải siêu anh hùng như những gì người ta ca ngợi. Anh chỉ là một người bình thường, cũng có những sai lầm. Vết thương này nhắc nhở anh phải luôn đề cao cảnh giác, không thể nóng vội.”

Kim Phụng ngước mắt nhìn Lâm Thanh Sơn, không hiểu sao sống mũi cay cay. Có lẽ Thanh Sơn sẽ không bao giờ kể ra hết những khó khăn, nguy hiểm mình đã gặp phải với cô. Kim Phụng chỉ mong rằng từ giờ trở đi mọi chuyện của anh thật thuận lợi, không phải chịu thêm bất kỳ đau đớn nào nữa.

Thanh Sơn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng:

“Đang lo cho anh sao?”

Kim Phụng lắc đầu, nhón chân rồi hôn nhẹ lên môi của Lâm Thanh Sơn, khẽ nói:

“Em yêu anh.”