Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 57

Tối hôm đó, Kim Phụng không khỏi bất ngờ vì bữa tối lãng mạn do chính tay Lâm Thanh Sơn chuẩn bị. Thanh Sơn mỉm cười, giải thích rằng bản thân đã tham khảo qua tạp chí mới có thể nấu ăn và bày biện như vậy.

Kim Phụng nhìn quanh rồi hỏi:

“Vậy là ý tưởng này có từ lâu rồi sao?”

Thanh Sơn tủm tỉm cười. Anh không thể nói từ lúc “nghe lén” Kim Phụng và các bạn nói chuyện mới nảy ra ý tưởng về bữa tối dưới ánh nến để dụ dỗ cô.

“Bữa tối này anh đã nghĩ tới từ lâu, chỉ có điều chưa có thời gian chuẩn bị.”

Kim Phụng gật gù. Ắt hẳn Thanh Sơn phải toan tính từ trước mới có thể làm ra bữa tối “xịn sò” như vậy.

Chưa nói tới chuyện đồ ăn có ngon hay không, chỉ riêng phần trang trí bằng hoa hồng đỏ và nến đã rất mất thời gian rồi. Không những thế, rượu vang được Thanh Sơn để sẵn trên bàn cũng rất lạ mắt. Vẫn là màu đỏ sậm thường thấy nhưng Kim Phụng cho rằng loại rượu này “rất không bình thường”. Nói đúng hơn là nó được đóng trong chai thuỷ tinh vô cùng đẹp mắt nhưng tên hãng, ngày sản xuất lại không hề xuất hiện trên vỏ chai.

Thanh Sơn kéo ghế để Kim Phụng ngồi vào vị trí đối diện mình.

“Lát nữa ăn nhiều một chút để còn lấy sức tập thuyết trình.”

Kim Phụng khẽ gật đầu. Mùi đồ ăn thơm phức khiến cô không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái. Những ngày sắp tới Kim Phụng còn phải tập trung ôn luyện để có thể đạt được kết quả tốt nhất, việc nạp năng lượng này là lẽ đương nhiên.

Nghĩ vậy, cô không hề khách khí, toàn tâm toàn ý thưởng thức đồ ăn đã được Thanh Sơn chuẩn bị từ trước.

Đột nhiên Kim Phụng ngẩng đầu, nhìn Thanh Sơn rồi nói:

“Dù sao đồ đạc của em vẫn còn ở phòng cũ, hơn nữa em cần có nơi yên tĩnh để ôn luyện…”

Thanh Sơn nghe vậy liền hiểu ngay ẩn ý trong lời nói của Kim Phụng. Chắc hẳn cô lại tìm cớ trốn tránh đây mà. Anh cắt thịt bò, đặt vào đĩa của cô rồi nói:

“Em có thấy cặp vợ chồng nào ngủ riêng chỉ vì một trong hai người bận công việc không?”

Kim Phụng lắc đầu, thành thật nói:

“Làm sao mà em biết được chứ?”

Thanh Sơn tủm tỉm cười:

“Anh thì biết vợ chồng mình sẽ không như vậy. Em có thể tập thuyết trình cùng anh. Hơn nữa, nếu em không chê anh sẽ đóng vai giảng viên đưa ra câu hỏi cho em. Toàn bộ quá trình này cả hai sẽ ở phòng của em.”

Nói xong, Thanh Sơn dừng lại một lúc rồi tiếp lời:

“Tất nhiên sau đó em sẽ sang phòng của chúng ta để nghỉ ngơi.”

Kim Phụng mở to hai mắt. Nghỉ ngơi sao?

Còn lâu cô mới tin.

Mà khoan đã, phòng của chúng ta là phòng nào chứ? Phòng của Thanh Sơn trước kia sao?

Lúc này, Thanh Sơn rót “rượu” vào ly rồi đặt trước mặt Kim Phụng:

“Uống một chút đi. Mừng ngày vợ chồng mình trở về đây.”

Kim Phụng ngạc nhiên khi “hít thấy hơi rượu”:

“Nước dâu?”

Thanh Sơn khẽ gật đầu, giải thích:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh thấy em thích loại nước này nên nhờ người tìm mua.”

Kim Phụng hỏi Thanh Sơn:

“Người bán đóng chai như vậy sao?”

Thanh Sơn mỉm cười:

“Anh cho người làm đó. Như vậy sẽ bảo quản được tốt hơn.”

Kim Phụng cầm chai “rượu” lên, xem một lượt. Thực sự không ghi hạn sử dụng, chỉ có một dãy số gồm toàn số 0 và số 1 được in dưới đáy chai.

Thanh Sơn thấy Kim Phụng chăm chú nhìn vào dãy số in trên chai rượu liền nói:

“Hạn sử dụng được viết theo hệ nhị phân, trong đó số năm chỉ lấy hai số cuối.”

Kim Phụng tò mò:

“Tại sao phải phức tạp như vậy?”

Khoé môi Thanh Sơn khẽ cong lên, cô hỏi đúng trọng tâm rồi. Tất nhiên việc “làm khó” này anh nghĩ ra để hạn chế việc có kẻ tự ý uống “rượu”. Thanh Sơn biết Kim Phụng rất thích món nước dâu này nhưng sau khi uống biểu hiện của cô thật chẳng giống ai. Tốt nhất là chỉ cho uống dưới sự kiểm soát của anh.

Thanh Sơn vươn tay, véo nhẹ vào má Kim Phụng rồi nói:

“Anh làm vậy để vợ chỉ có thể uống cùng anh mà thôi.”

Kim Phụng bật cười.

Vừa đi tới chỗ giá để rượu vừa nói:

“Em tuy không biết cách quy đổi này nhưng có thể tìm chai nào có hạn giống như vậy rồi uống mà.”

Dứt lời, Kim Phụng cầm chai rượu còn nguyên đai nguyên kiện lên ngó qua một lượt. Cô khẽ nhíu mày. Lần này thì viết kiểu gì nữa đây?

Số có lẫn với chữ là ý gì đây?

Thanh Sơn tủm tỉm cười:

“Đó là hexadecimal hay còn gọi là hệ đếm cơ số 16.”

Nói xong anh tiếp lời:

“Trong số năm chai rượu ở đây, chỉ có ba chai là uống được, hai chai hết hạn. Vì vậy không được tự ý uống rõ chưa?”

Kim Phụng xị mặt. Thật sự làm khó nhau rồi.

“Anh để đồ hết hạn ở đây làm gì chứ?”

Thanh Sơn đưa ly lên, nhấp một chút rượu rồi nói:

“Để bày cho đẹp. Số năm là số sinh, ý chỉ sự sinh sôi nảy nở.”

Kim Phụng nghe thấy chủ đề này liền quay lại bàn ăn, tiếp tục việc nạp năng lượng.

Mặc kệ ai kia đang thao thao bất tuyệt về sự sinh sôi, cô đây còn phải oánh chén rồi bắt tay vào ôn luyện. Chỉ có điều “rượu” mà Thanh Sơn chuẩn bị không phải loại nước dâu lên men như ở bà Hoà mà đã được pha chút Etanol cho đời thêm “thi vị” nên Kim Phụng nhanh chóng bị hạ gục.

Thanh Sơn vừa đỡ Kim Phụng lên lầu vừa tủm tỉm cười.

“Ngày mai mới bắt đầu ôn luyện nha vợ.”