Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Phụng “xử lý” xong con gián xấu số kia liền quay ra nhìn Thanh Sơn rồi tủm tỉm cười.

Thật không ngờ Lâm giáo đầu lại sợ gián. Cũng may Thiên Minh bạn cô không ngán gì mấy con côn trùng này. Đừng nói tới gián, ngay cả những con nguy hiểm cỡ ong vò vẽ Thiên Minh cũng có thể ra tay đập một phát c.h.ế.t tươi.

Chẳng lẽ trong cặp Thiên Minh - Thanh Sơn thì Thanh Sơn là thụ sao?

Nhưng nhìn vẻ bề ngoài dường như không phải vậy. Thanh Sơn khí soái ngút trời còn Thiên Minh lại có phần mỏng manh yếu đuối.

Lẽ ra Thanh Sơn phải là công mới đúng chứ nhỉ.

Kim Phụng chau mày, có lẽ vẻ bề ngoài không nói lên tất cả. Ẩn chứa trong vỏ bọc kia lại là tâm hồn mỏng manh dễ vỡ như pha lê.

Đột nhiên tưởng tượng ra cảnh Thanh Sơn ôm lấy Thiên Minh vì sợ khiến Kim Phụng không nhịn được mà cười thành tiếng.

Thanh Sơn xị mặt:

”Em thấy anh buồn cười lắm sao?”

“Nếu vui như vậy thì ngày mai em loan tin Lâm Thanh Sơn này sợ gián cho cả thiên hạ biết đi.”

Kim Phụng vội xua tay, an ủi Thanh Sơn:

“Anh yên tâm. Tin này em sẽ không để lọt ra ngoài đâu.”

Thanh Sơn nghiêng người, nhìn sâu vào mắt Kim Phụng:

”Có tin được không đây?”

Kim Phụng đưa tay lên thề:

”Thề tuyệt đối trung thành với Lâm giáo đầu.”

Thanh Sơn hài lòng, khoé môi khẽ cong lên:

“Em biết nhiều bí mật của anh như vậy, lỡ như sau này để lộ ra thì phải làm sao?”

Kim Phụng ngạc nhiên:

”Đã thề trung thành rồi mà.”

Thanh Sơn lắc đầu:

”Anh chỉ sợ lời thề kiểu cá trê thôi.”

“Em ngậm miệng ăn tiền, nói ra ích lợi gì chứ?”

Thanh Sơn tủm tỉm cười:

”Anh không tin được. Trừ khi giám sát 24/7.”

Kim Phụng mở to hai mắt:

”24/7 chẳng phải là sống chung sao?”

“Đúng vậy. Em thử nghĩ xem, chúng ta nói với mọi người rằng bọn mình yêu nhau lâu như vậy chẳng lẽ sau khi em tốt nghiệp đại học lại không nghĩ tới việc sống chung? Đâm lao thì phải theo lao thôi. Giờ đặt chân lên thuyền rồi không dễ gì mà rút lại được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Kim Phụng lắc đầu như trống bỏi:

”Sau này em còn phải lấy chồng nữa. Em không sống chung với người khác đâu.”

Thanh Sơn nghe những lời này liền đen mặt.

Cái gì?

Muốn lấy chồng sao?

Chẳng phải chồng tương lai của cô đang đứng ngay trong gian phòng này à?

Thanh Sơn hít sâu một hơi, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Ai bảo kế hoạch tiếp cận đối tượng của anh chẳng khác nào cái bu-mê-răng cơ. Giờ thì nghiệp quật rồi đó.

Thanh Sơn liếc nhìn Kim Phụng, chẳng lẽ trong lòng cô có ai khác rồi.

Không nén nổi tò mò, Thanh Sơn hỏi:

”Em để ý tới ai rồi sao?”

Kim Phụng lắc đầu:

”Hiện giờ thì chưa nhưng sau này em cũng như người khác, sẽ có người trong lòng rồi cùng người ta kết hôn, sinh con đẻ cái nữa.”

Nghe những lời này Thanh Sơn cảm thấy m.á.u nóng dồn lên não, toàn thân như bốc hoả.

Giờ cô còn tính sinh con với người khác nữa sao?

Thanh Sơn lạnh lùng nói:

”Nếu em không làm tốt sẽ không được nhận thưởng đâu.”

Kim Phụng khẽ gật đầu:

“Tất nhiên là em hiểu. Thiên Minh đã nói chúng ta sẽ đóng kịch tới khi ông nội trao quyền thừa kế Đông Phương cho anh.”

Thanh Sơn mỉm cười, đổ mứt gừng ra mâm cho nhanh nguội rồi nói:

”Chúng ta là chị em bạn dì với nhau, có thể phát sinh chuyện gì chứ? Hết cỡ thì cũng chỉ nắm chân, nắm tay, ôm vai, bá cổ và thơm má thôi đúng không?”

Kim Phụng im lặng suy nghĩ. Đúng là không thể phát sinh chuyện gì giữa cô và Lâm Thanh Sơn thật nhưng anh cũng đâu thân thiết với cô như Thiên Minh.

Kim Phụng lí nhí:

”Để em bàn thêm với Thiên Minh.”

Nói xong, cô quay sang nhìn Thanh Sơn:

”Ngày mai em tới nhà anh rồi. Có cần chuẩn bị gì không? Em chỉ sợ ông nội anh không thích em. Như vậy sẽ hỏng hết việc.”

Thanh Sơn thấy sự lo lắng trong mắt Kim Phụng liền trấn an:

”Chỉ cần là chính em thôi. Ông bà hay ba mẹ anh đều rất dễ tính. Họ mong chờ ngày này lâu lắm rồi.”

Kim Phụng mỉm cười, đưa cốc nước vào tay Thanh Sơn rồi hỏi:

”Vậy anh định khi nào sẽ come out?”