Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Sơn nghe những lời này liền phun ngụm nước đang uống dở ra ngoài rồi ho lên sặc sụa.

Kim Phụng hỏi anh về kế hoạch come out sao?

Nếu anh nói mình thẳng một trăm phần trăm và muốn làm bạn trai của cô thì cô sẽ thế nào nhỉ?

Sẽ vui mừng mà “say yes” hay là la hét om xòm vì bị anh lừa dối rồi tống cổ anh ra khỏi danh sách những người có thể kết thân?

Thanh Sơn khẽ thở dài.

E rằng điều số một không thể xảy ra.

Nếu Kim Phụng hứng thú với Lâm Thanh Sơn anh chắc chắn đã không rủ Thiên Minh đóng kịch như vậy.

Kim Phụng thấy Thanh Sơn không nói gì liền hỏi:

”Anh ổn chứ?”

Thanh Sơn bị giọng nói của Kim Phụng kéo về thực tại. Nhìn áo len của cô lấm tấm nước, Thanh Sơn vội vàng cầm khăn giấy gần đó lau cho cô.

”Anh xin lỗi. Ướt như này em cởi ra đi. Ngấm vào trong là ốm đó.”

Kim Phụng bật cười:

”Không sao đâu. Một lát là khô thôi à.”

Thanh Sơn khẽ nhíu mày:

”Mau cởi ra. Biết bao giờ mới khô chứ?”

Đúng lúc này mẹ của Kim Phụng đi vào nhà. Bà ho khan vài tiếng:

”Thanh Sơn tới lâu chưa?”

Kim Phụng giật b.ắ.n người, còn chưa biết mở miệng nói gì thì Thanh Sơn đã tươi cười:

”Con tới lâu rồi. Con cùng Kim Phụng làm mứt tết.”

Nói xong, anh quay ra mách tội của cô với mẹ:

”Con vô tình làm ướt áo Kim Phụng nhưng nói cởi ra để thay thì em ấy không chịu.”

Mẹ của Kim Phụng nghe vậy liền nhìn sang cô:

”Thanh Sơn nói đúng đó. Con mau thay áo đi, để như vậy sẽ ngấm lạnh.”

Kim Phụng khẽ gật đầu, nói một tiếng “Vâng” rồi đi lên phòng. Cũng may Thanh Sơn giải thích rõ ràng nếu không mẹ cô hiểu lầm thì no đòn.

Sau khi thay áo xong Kim Phụng liền đi xuống phòng khách.

Cô nhìn quanh một lượt nhưng không thấy bóng dáng của ba và Kim Ngân.

Lạ thật.

Mọi khi Kim Ngân nhanh nhẹn lắm kia mà.

Không nén nổi tò mò, Kim Phụng hỏi:

”Ba và Kim Ngân đâu rồi mẹ?”

Mẹ của cô cười thành tiếng:

”Hai ba con nó bị mẹ đuổi khỏi xe, đang đi bộ về đây. Ai bảo ăn uống quá đà chứ. Chẳng hiểu sao cái khu vui chơi đó nói là đóng cửa từ hai tám tết mà vẫn hoạt động. Đã thế Kim Ngân chơi gì cũng trúng thưởng thành ra hai ba con nó bụng căng lên như cái trống.”

Thanh Sơn nhoẻn miệng cười:

”Do Kim Ngân nhà ta may mắn hơn người đó thôi.”

Mẹ của Kim Phụng nheo mắt nhìn Thanh Sơn:

”Vậy sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thanh Sơn cảm thấy mẹ của Kim Phụng nhận ra người đứng phía sau chuyện này là anh nên vội vàng chuyển chủ đề.

”Con xin phép cô chú tối ngày mai đón Kim Phụng sang nhà con dùng bữa tối.”

Mẹ của Kim Phụng khẽ gật đầu:

”Kim Phụng còn vụng về. Qua bên đó có gì con để mắt tới nó một chút.”

Thanh Sơn mỉm cười:

”Dạ vâng.”

Đúng lúc này Kim Ngân và ba về tới nơi, vừa thấy Thanh Sơn, cô bé đã chạy tới, xoè túi đồ ra trước mặt.

”Anh rể xem em giỏi không này. Đồ ăn, đồ chơi không thiếu thứ gì luôn.”

Thanh Sơn mở to hai mắt, xem ra chủ của khu vui chơi thực sự biết cách lấy lòng em vợ anh.

Kim Phụng từ dưới bếp đi ra:

”Hôm nay có gắp được Pikachu không?”

Kim Ngân chu môi:

”Em không gắp con đó. Mang về để chị lấy mất à.”

Kim Phụng bật cười. Con Pikachu vàng vàng nhỏ nhỏ đó cô để ý rất lâu rồi. Mấy lần đưa Kim Ngân đi chơi cô đều thử vận may nhưng chưa một lần thành công.

Hiện tại người ta đã không còn sản xuất theo mẫu như vậy nữa. Những con Pikachu về sau các nét không được bầu bĩnh, dễ thương như vậy.

Kim Phụng nhún vai:

”Chị chỉ hỏi vậy thôi. Sau tết lại đến đó phục thù.”

Kim Ngân cười tới híp cả mắt:

”Hôm nay là ngày đặc biệt. Gắp cái gì là trúng cái đó. Tới hôm chị đến lại như cũ thôi.”

Thanh Sơn nghe những lời này bật cười. Có anh ở đây làm sao có chuyện “như cũ” được.

Nhưng vấn đề là bạn gái anh thích con Pikachu nào đó mà anh không biết bộ dạng nó ra sao.

Thanh Sơn chờ cho Kim Phụng quay lại bếp, nhỏ giọng hỏi Kim Ngân:

”Pikachu trông như thế nào?”

Kim Ngân cười khúc khích:

”Một con thú nhồi bông màu vàng. Chị Phụng thích vì nó là mẫu cũ, đẹp hơn mấy con ngoài tiệm.”

Thanh Sơn tò mò:

”Hôm nay họ “xả kho” như vậy sao em không gắp con đó về cho Kim Phụng?”

Kim Ngân tủm tỉm cười:

”Hôm nào anh tự làm đi. Em tạo cơ hội cho anh mà.”

Thanh Sơn khẽ gật đầu, nói lời cảm ơn với Kim Ngân rồi lấy điện thoại tìm hình ảnh của Pikachu.

Kim Ngân xua tay:

”Mấy con này là mẫu mới rồi.”

Nói xong, cô bé liền gửi sang điện thoại của anh một bức ảnh:

”Em chụp lại cho anh rồi này.”

Thanh Sơn không khỏi ngạc nhiên vì sự chu đáo của Kim Ngân. Anh mỉm cười, lưu ảnh vào máy rồi nói lời cảm ơn với em vợ tương lai.

Sau khi nhìn rõ mặt “đối tượng”, Thanh Sơn búng nhẹ vào màn hình:

“Pikachu, mày chính thức bị truy nã.”