Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi và Ngụy Lâm quen nhau qua mai mối.

Sau một thời gian tìm hiểu, cả hai đều khá hài lòng với điều kiện của đối phương nên đã xác định quan hệ yêu đương.

Tôi vốn không định kết hôn sớm như vậy, nhưng bố mẹ anh ta lại giục cưới gấp.

Nghe nói bên nhà họ có một truyền thống, đó là anh trai phải kết hôn rồi thì em gái mới được kết hôn.

Em gái và em rể của Ngụy Lâm đã yêu nhau ba năm rồi, đang rất sốt ruột muốn cưới.

Bố mẹ tôi thấy Ngụy Lâm cũng không tệ, ngoại hình đoan chính, thu nhập khá, tính tình lại tốt, nên cũng đồng ý.

Có lẽ vì quen nhau qua mai mối, hai bên gia đình chưa từng xảy ra mâu thuẫn vì chuyện kết hôn.

Tiền sính lễ, của hồi môn... đều được thẳng thắn bàn bạc.

Mọi chuyện đều thuận lợi, không ai ngờ rằng cuối cùng lại có chuyện phát sinh từ đám bạn thân của Ngụy Lâm.

...

Trần Á và Ngụy Lâm được coi là bạn thân thanh mai trúc mã.

Nghe Ngụy Lâm nói, hai người họ từ mẫu giáo cho đến cấp ba đều học chung lớp.

Trần Á mồm miệng ngọt xớt, bình thường cứ một tiếng Anh Lâm, Ngụy Lâm cũng thật lòng coi Trần Á như em gái.

Chỉ là tôi thấy cách hai người họ đối xử với nhau đôi khi có phần quá thân mật.

Sau khi tôi thẳng thắn bày tỏ sự không vui, Ngụy Lâm cũng có tiết chế lại.

Những buổi tụ tập có Trần Á, Ngụy Lâm đều ít khi đến.

Sau này Trần Á có bạn trai, chuyện này mới coi như được bỏ qua.

Nếu không tôi cũng không thể đồng ý lời cầu hôn của Ngụy Lâm.

Nhưng hai ngày trước đám cưới của tôi và Ngụy Lâm, Trần Á lại nửa đêm gọi điện cho Ngụy Lâm, nói rằng đã chia tay bạn trai.

Trần Á khóc không ngừng trong điện thoại, Ngụy Lâm không yên lòng, nửa đêm liền vội vã chạy đến an ủi.

Vì chuyện này, tôi và Ngụy Lâm còn cãi nhau một trận.

Tôi thấy Trần Á không hề biết giữ chừng mực, nhưng Ngụy Lâm lại cho rằng tôi cố tình gây chuyện.

Anh ta nói: "Trần Á là bạn của tôi, cô ấy chia tay bạn trai, tôi sợ cô ấy có chuyện, đi an ủi một chút thì sao?"

"Tôi và Trần Á quen nhau bao nhiêu năm rồi, nếu tôi thật sự muốn có gì đó với cô ấy, thì làm gì đến lượt em?"

Lời này bị mẹ anh ta nghe thấy rõ mồn một.

Bà mẹ chồng tương lai của tôi lập tức tát Ngụy Lâm một cái, mắng cho anh ta một trận té tát, ép Ngụy Lâm phải xin lỗi tôi.

Những lời của Ngụy Lâm vốn khiến tôi rất khó chịu, nảy sinh ý định muốn tạm hoãn đám cưới.

Nhưng không cưỡng lại được bà mẹ chồng tương lai quá tốt bụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bây giờ mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu gay gắt như vậy, gặp được một người hiểu chuyện thật sự không dễ dàng gì.

Đặc biệt là khi đối mặt với cô bạn thân của Ngụy Lâm, bà mẹ chồng tương lai lại càng kiên quyết bảo vệ tôi.

Nhưng lúc đó tôi không hề biết, tất cả những điều này thực ra đều có nguyên nhân.

Cái tát của tôi khiến những người xung quanh đang xem náo nhiệt đều ngớ người ra.

Đặc biệt là Ngụy Lâm, người trong cuộc.

Anh ta ôm mặt, không dám tin nhìn tôi chằm chằm.

Mấy giây sau anh ta mới hoàn hồn, rồi giận dữ nói: "Tống Vãn em có ý gì? Nếu em không muốn..."

"Ngụy Lâm!" bà Ngụy vừa từ khách sạn đi ra, đột nhiên nghiêm giọng gọi Ngụy Lâm lại: "Con im miệng! Con tự nhìn bộ dạng của Vãn Vãn bây giờ đi, con bé tức giận chẳng lẽ không phải là đúng sao?"

Bà Ngụy lại bước đến, đau lòng nhìn tôi.

Bà nói: "Vãn Vãn, dì xin lỗi, dì không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện này, dì xin lỗi con, chúng ta vào trong làm sạch mấy thứ dính trên người con đã, đợi đám cưới xong, dì sẽ mắng nó giúp con được không?"

Tôi lắc đầu nói: "Dì ơi, đám cưới này không thể tiếp tục được nữa."

"Con đã nói trước với Ngụy Lâm rồi, không cho phép bạn bè anh ta náo hôn gì hết, nhưng kết quả dì cũng thấy rồi đó." Tôi chỉ vào người mình.

Tôi biết bộ dạng mình bây giờ chắc chắn rất khó coi, nhưng tôi đã không còn bận tâm nhiều như vậy nữa.

Bà Ngụy liếc Trần Á một cái đầy hung dữ, nhưng cô ta lại không biết vô tình hay cố ý mà lén lút trốn ra sau lưng Ngụy Lâm.

Điều thú vị hơn là Ngụy Lâm.

Anh ta gần như không chút do dự, lập tức chắn trước Trần Á.

Sắc mặt Bà Ngụy lập tức tái xanh.

Bà như đang cố nén giận: "Ngụy Lâm, con biết con đang làm gì không?"

Ngụy Lâm mím chặt môi, không nói lời nào.

Tôi cười lạnh một tiếng, nói: "Ngụy Lâm, đám cưới hôm nay hủy bỏ. Anh đã thích bảo vệ Trần Á đến thế, vậy thì để cô ta làm cô dâu của anh đi."

Tôi quay sang nhìn mẹ tôi, nói: "Bố, mẹ, con xin lỗi, đã làm mất mặt bố mẹ rồi, nhưng đám cưới hôm nay con thật sự không thể tiếp tục được, cho nên dù bố mẹ có phản đối, con..."

"Vãn Vãn." Mẹ tôi gọi tên tôi: "Con cứ vào phòng nghỉ làm sạch mấy thứ trên người đã, lát nữa mẹ sẽ mang bộ đồ sạch lên cho con."

Mẹ tôi nói xong, lại quay sang nhìn bố tôi, nói: "Ông đi nói với họ hàng nhà mình một tiếng, hôm nay không cưới hỏi gì nữa, tiệc vẫn ăn như bình thường, tiền mừng lát nữa sẽ trả lại từng người cho họ."

Nghe lời mẹ tôi nói, nước mắt tôi suýt chút nữa đã tuôn trào.

Bà lại liếc Ngụy Lâm một cái đầy vẻ chán ghét, nói: "Chút tiền này, nhà chúng tôi vẫn đủ sức chi trả, cứ coi như là mời họ hàng tụ tập ăn bữa cơm."

Nghe lời mẹ tôi nói, Bà Ngụy đoán chừng cũng biết mọi chuyện đã định.

Bà không còn khuyên tôi nữa, mà đi thẳng về phía Trần Á.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Bà Ngụy giơ tay lên, tát thẳng vào mặt Trần Á một cái.