Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái tát này của Bà Ngụy rất mạnh, khiến tất cả mọi người đều sững sờ.

Má Trần Á sưng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cô ta ôm mặt, vẻ mặt tủi thân, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ hận thù.

Mấy tên bạn thân của Trần Á lập tức không vui.

Thằng A: "Dì ơi, dì làm thế này là quá đáng rồi đó."

Thằng B: "Đúng vậy, bọn cháu với Ngụy Lâm quan hệ tốt, náo một chút thì sao? Có cần phải giận dữ đến thế không?"

Thằng C: "Cháu thấy phải trách thì trách bạn gái của Ngụy Lâm này, nếu không phải cô ta gây sự, thì mọi chuyện cũng sẽ không..."

Lời của tên đó còn chưa nói xong, Ngụy Lâm đã che chắn Trần Á sau lưng mình.

Anh ta dùng ánh mắt đầy thù hận nhìn mẹ mình, nói: "Mẹ, mẹ có phải muốn ép c.h.ế.t con không?"

Tôi và mẹ tôi liếc nhìn nhau.

Phản ứng của Ngụy Lâm quá kỳ lạ.

Điều tôi không hiểu là, nếu anh ta đã quan tâm Trần Á đến thế, tại sao không trực tiếp kết hôn với cô ta, mà lại đi xem mắt?

Bà Ngụy cố gắng hết sức kiềm chế cơn giận: "Ngụy Lâm, rốt cuộc là ai muốn ép c.h.ế.t ai?"

Lúc này Trần Á vươn tay kéo kéo tay áo Ngụy Lâm, nói nhỏ: "Ngụy Lâm, thôi đi, đừng để người ta chê cười."

Ai cũng thích xem náo nhiệt.

Đặc biệt là cái kiểu náo nhiệt đến mức đám cưới bị hủy như thế này.

Lúc này xung quanh có rất nhiều người đang cầm điện thoại quay video.

Tôi cảm thấy mình đã có chút tâm lý buông xuôi rồi.

Đối với bộ dạng xấu xí của mình bây giờ, tôi lười cả che, muốn quay thì cứ quay đi, dù sao nếu thật sự có người đăng lên mạng thì người bị mắng cũng sẽ không phải là tôi.

Không biết có phải lời của Trần Á đã phát huy tác dụng hay không, Ngụy Lâm vốn đang đầy mặt giận dữ bỗng nhiên bình tĩnh lại rất nhanh.

Dàn phù dâu của tôi biến mất một lúc lâu giờ cũng quay lại.

Tay họ xách hai cái túi: "Vãn Vãn, đi thôi, chúng ta đi thay đồ."

Tôi hơi ngạc nhiên liếc nhìn vào trong túi, bên trong đựng quần áo: "Các cậu đây là..."

Cô bạn thân của tôi nháy mắt với tôi, nói: "Nghe cậu nói không cưới nữa, nên bọn tớ đã đi mua giúp cậu một bộ quần áo gần đây rồi quay lại."

Váy cưới của tôi bị bẩn rất nặng, những dải pháo giấy đó cứ như được trộn mực dầu, chạm vào là dính vết bẩn, chắc chắn không thể mặc trực tiếp để đi xe.

Mẹ tôi nắm tay bạn thân của tôi cảm ơn rối rít, sau đó giục chúng tôi nhanh chóng đi thay đồ.

Nhưng lúc này Trần Á lại bước về phía tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô ta nói: "Tống Vãn, chúng ta nói chuyện đi."

Tôi còn chưa nói gì, đám bạn thân làm phù dâu của tôi đã không chịu nổi trước.

Họ chắn trước mặt tôi, mắng: "Ôi trời, da mặt cô chắc còn dày hơn cả tường Cố Cung rồi nhỉ?"

"Mặt cô có vẻ không cân xứng lắm, hay là để tôi tát thêm một cái vào bên kia cho cân bằng nhé?"

Trần Á không thèm để ý lời họ nói.

Cô ta nhìn thẳng vào tôi, nói: "Tống Vãn, quan hệ của tôi và Anh Lâm không phải như chị nghĩ đâu, tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ tranh giành gì với chị."

Trần Á nói đến đây, vẻ mặt trở nên có chút tủi thân.

Tôi vô thức nhìn về phía Ngụy Lâm, anh ta lại tỏ vẻ đau lòng.

Điều này khiến tôi cảm thấy rất kỳ lạ.

Trần Á lại nói: "Bạn bè kết hôn, mọi người chỉ muốn cùng nhau vui vẻ thôi, không có ý gì khác, tôi không hề muốn phá hoại đám cưới của hai người."

Trần Á dừng lại một chút, nhìn tôi rồi mới tiếp tục nói: "Cho nên Tống Vãn, chị có thể đừng giận Anh Lâm nữa được không?"

Tôi suýt nữa thì bật cười vì tức.

"Các người muốn vui vẻ, cho nên mới đối xử với tôi như vậy sao?" Tôi chỉ vào mình hỏi: "Tôi đã dậy từ rạng sáng để chăm sóc da, trang điểm, làm tóc, đám cưới còn chưa diễn ra, vậy mà các người chỉ trong chớp mắt đã phá hủy thành ra thế này."

"Kết quả qua miệng cô, lại chỉ là "mọi người đều muốn cùng nhau vui vẻ" sao?"

"Trần Á, sao cô lại trơ trẽn đến thế?"

"Tống Vãn!" Ngụy Lâm lớn tiếng gọi tên tôi: "Lời em nói quá đáng rồi đấy."

Tôi cười lạnh một tiếng: "Thế này đã quá đáng rồi sao? Còn đáng quá hơn nữa cơ."

Nói xong, tôi giơ tay lên, trực tiếp để lại một vết tát trên má còn lại của Trần Á.

"Cô đừng có nghĩ cô làm tôi ra nông nỗi này, tôi mắng cô một câu là xong chuyện nhé?"

Tôi kéo kéo chiếc váy cưới trên người: "Thấy chiếc váy cưới này không, là đặt làm riêng đấy, giá cũng không đắt lắm, chỉ vài chục triệu đồng thôi."

Tôi ngẩng đầu nhìn mấy tên bạn thân của Ngụy Lâm: "Hôm nay những kẻ đã xịt thứ đó lên người tôi, không một ai chạy thoát đâu, tất cả đều phải bồi thường."

Nghe tôi nói vậy, mấy tên bạn thân của Ngụy Lâm lập tức không vui, nhao nhao chửi bới nói tôi không biết chơi.

Tôi hoàn toàn không bận tâm.

Dù sao thì người quay phim cũng đã ghi lại toàn bộ quá trình rồi, lát nữa dù có kiện ra tòa, tôi cũng sẽ bắt họ phải bồi thường số tiền này.

Có lẽ lời tôi nói đã làm Anh ta thấy mất mặt.

Anh ta giận dữ nói: "Được, Tống Vãn, muốn hủy hôn đúng không, được thôi, tiền sính lễ, quà gặp mặt đều trả lại cho tôi, cả những tổn thất của nhà chúng tôi nữa."

Tôi đang định hỏi điện thoại của cô bạn thân, mẹ tôi đã nói: "Cái gì cần trả đương nhiên sẽ trả, lát nữa hai nhà chúng ta sẽ lập danh sách ra, thanh toán rõ ràng từng khoản một."

Ngụy Lâm không nói nữa, vì anh ta lại ăn một cái bạt tai rất mạnh của Bà Ngụy.