Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhanh, trong giới đã lan truyền tin tức rằng, tôi vì Tần Khoan mà hoàn toàn vạch rõ ranh giới với Quý Tri Hành.
Những doanh nhân tinh tường, từng nể mặt nhà họ Tống đi tạo điều kiện cho Quý Tri Hành, giờ đây đều chọn cách tự bảo vệ mình.
Đặc biệt là khi biết hợp đồng hợp tác giữa Tống thị và nhà họ Quý sắp hết hạn và không còn được gia hạn.
Mọi người càng không dám mạo hiểm hợp tác với nhà họ Quý.
Nhà họ Quý vốn đang dần khởi sắc nhờ nhà họ Tống.
Chỉ sau một đêm lại âm thầm trở về cảnh tượng của mấy năm trước – hoàng hôn xuống núi.
Ai cũng nói tôi vẫn là kẻ u mê vì tình.
Trước đây là vì Quý Tri Hành.
Bây giờ là vì Tần Khoan.
Khi tôi nói những lời này cho Tần Khoan.
Anh chỉ cùng tôi đứng bên cửa sổ sát đất.
Nhìn xuống cảnh đêm thành phố phồn hoa.
Anh ôm lấy tôi từ phía, nhìn hình bóng thân mật của cả hai phản chiếu trên cửa kính, khẽ thì thầm:
"Chị không phải kẻ u mê vì tình.”
"Chị chỉ là yêu ghét rõ ràng."
Tôi ngạc nhiên quay đầu nhìn anh.
Anh khẽ cụp mắt nhìn vào đôi mắt tôi.
Đưa tay nhẹ vuốt tóc mai tôi, nghiêm túc nói:
"Chị là Tống Nam Sương mà.”
"Đại tiểu thư nhà họ Tống, người thừa kế duy nhất, sao có thể là kẻ u mê vì tình chứ?”
"Nếu muốn hỏi ai là kẻ u mê vì tình, thì phải là em đây."
Tần Khoan cúi đầu hôn lên mắt tôi, thì thầm đầy tình cảm:
"Em chỉ muốn đôi mắt này cả đời chỉ nhìn mỗi em thôi."
Nói xong, anh đặt tay lên n.g.ự.c tôi, chỉ vào vị trí trái tim:
"Ở đây, cũng chỉ để mình em thôi."
Tôi bị trêu chọc đến toàn thân nóng bừng.
Ánh mắt dần trở nên mơ màng.
Tiện tay kéo nhẹ tấm rèm cửa.
Tấm rèm cửa tự động khép lại, che đi cử chỉ thân mật phản chiếu trên khung cửa sổ.
Ánh đèn trong phòng chuyển sang chế độ tạo không khí.
Ngón tay Tần Khoan vuốt ve eo tôi.
Khiến tôi thỉnh thoảng lại run rẩy.
Người "em trai" tưởng chừng ngoan ngoãn.
Thực ra lúc hai người thân mật ở bên nhau, anh cũng vô cùng bá đạo.
Khi gần đạt đến đỉnh, anh lại đột nhiên vô cùng nghiêm túc hỏi tôi:
"Chị ơi, chị có yêu em không?"
Những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc cắt ngắn của anh, tôi khẽ dùng sức.
Không trả lời.
"Em rất yêu chị.”
"Muốn ở bên chị cả đời."
Nửa tháng sau, vào một đêm mưa.
Không biết Quý Tri Hành nghe được từ đâu tin tôi tham dự tiệc, lập tức đợi tôi ở bên ngoài khách sạn.
Mưa lất phất rơi.
Anh ta đứng dưới mái hiên, cô đơn và thất thần đứng sững không nhúc nhích.
Nhìn thấy bóng dáng tôi, anh ta gần như ngay lập tức lao đến.
Bảo vệ bên cạnh tôi đưa tay chặn anh ta trong phạm vi an toàn.
Đây là khoảng cách tôi giữ với người ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Quý Tri Hành cũng rất rõ quy tắc này.
Vì vậy, anh ta bị chặn lại lại với vẻ mặt không thể tin được.
Đôi môi khẽ run rẩy thốt thành lời:
"Nam Sương, em coi anh là người ngoài sao?"
Trong bữa tiệc vừa rồi, tôi đã uống chút rượu.
Bây giờ đầu tôi đau nhức.
Chỉ muốn nhanh chóng lên xe để Tần Khoan đang đến đón tôi xoa đầu.
Anh ta cứ làm tôi giật mình như vậy càng khiến tôi khó chịu hơn.
Giọng điệu nói chuyện với anh ta không còn vẻ thanh lịch như trước.
Tôi không khách khí mà đáp trả:
"Không phải người ngoài thì là gì?
"Quý Tri Hành, rốt cuộc anh đang sốc cái gì?
"Anh tưởng anh là ai của tôi?"
Từ khi anh ta về nước, tôi biểu hiện còn chưa đủ rõ ràng sao?
Có bảo vệ chặn ở giữa, ngay cả một bước anh ta cũng khó mà tiến lên.
Thấy cửa sau xe mở ra, Tần Khoan bước xuống đón tôi.
Anh ta không cam lòng gầm nhẹ với tôi:
"Nếu em muốn trừng phạt anh vì đã rời đi năm đó.”
"Những ngày này, sự chật vật anh phải chịu còn chưa đủ sao?"
Tôi dừng bước.
Quý Tri Hành muốn vượt qua bảo vệ, nhưng vẫn không thể toại nguyện.
Anh ta chỉ cố sức tiến lại gần, thì thầm với tôi:
"Nam Sương, tình cảm sâu đậm giữa chúng ta, em thật sự nói buông là buông sao?"
"Đúng vậy, buông rồi."
Tôi nắm lấy tay Tần Khoan, quay đầu lạnh lùng liếc nhìn Quý Tri Hành.
Trước đây tôi thấy anh ta còn khá thư sinh, nhìn rất thuận mắt.
Bây giờ nhìn anh ta tự cho là tình sâu nghĩa nặng, khuôn mặt vặn vẹo, lại thấy chướng mắt.
Thế nhưng anh ta lại diễn càng nhập tâm.
Đôi mắt đỏ hoe trào ra mấy giọt nước mắt.
"Hai năm ở nước ngoài, anh làm việc không ngừng nghỉ. Chỉ vì muốn trở nên ưu tú hơn, xứng đáng với em.”
"Anh làm như vậy rốt cuộc có lỗi gì?"
Tôi đưa tay xoa nhẹ thái dương đang nhức.
Hít một hơi thật sâu mới cắt ngang lời lải nhải của anh ta:
"Quý Tri Hành, ai đã cho anh cái ảo giác rằng anh có thể xứng với tôi?"
Lời lẽ hạ thấp khiến anh ta như nuốt phải sáp.
Mắt trợn tròn nhìn chằm chằm tôi, không thốt nổi nửa lời.
"Anh có xứng đáng với tôi hay không, là do tôi nói, không phải anh, biết không?"
Anh ta thật sự tự cao tự đại, đến giờ vẫn nghĩ mình là kẻ bề trên sao?
"Không nói đến việc anh chỉ là một người cháu bình thường của nhà họ Quý. Cho dù anh là người thừa kế của nhà họ Quý, vậy thì anh lấy cái gì ra để xứng với gia thế của tôi?"
Việc đàn áp giai cấp trần trụi là điều tôi ghét làm nhất.
Nhưng sự tự cho mình là đúng của Quý Tri Hành, thật sự khiến người ta khó chịu vô cùng.
Nếu những biểu hiện rõ ràng như vậy trước kia của tôi mà anh ta vẫn giả vờ không hiểu.
Vậy thì cứ nói thẳng ra đi.
Xung quanh đã có không ít người vừa rời tiệc dừng chân lại.
Tôi không muốn xảy ra chuyện anh ta chặn đường tôi nữa.
Nhìn Quý Tri Hành tái mét, tôi chậm rãi thốt ra những lời khiến anh ta khó chịu nhất:
"Anh không xứng với tôi, Quý Tri Hành."