Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tiếng nhạc xập xình trong lễ đường sang trọng, ánh đèn lung linh huyền ảo, và tiếng cười nói rộn ràng của đám đông. Linh, cô bạn thân nhất của tôi, trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, ném bó hoa cưới về phía sau. Tôi, với một nụ cười rạng rỡ, đưa tay đón lấy. Hoa rơi nhẹ vào lòng bàn tay, cánh hoa hồng nhung còn vương vấn sương đêm, mát lạnh.

Tùng đứng ngay cạnh tôi, bàn tay anh ấy luồn nhẹ qua eo tôi, siết khẽ. Anh ấy nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn tôi, giọng trêu chọc nhưng tràn đầy mong đợi: “Bao giờ đến lượt em đây, Mai? Bao giờ thì anh được rước em về dinh?”.

Tôi chạm nhẹ vào cánh hoa mềm mại, mỉm cười, ánh mắt lướt qua gương mặt háo hức của Tùng. Anh ấy kém tôi sáu tuổi, cái khoảng cách ấy đôi khi khiến tôi cảm thấy mình già dặn hơn, và anh ấy thì mãi mãi là một cậu bé chưa lớn.

Tôi đáp lời, giọng tôi nhẹ bẫng như gió thoảng: “Nửa năm nữa đi. Đám cưới mệt lắm, cần chuẩn bị kỹ càng”.

Đám cưới mệt lắm. Câu nói ấy tôi thốt ra một cách vô thức, nhưng dường như nó lại găm vào tai Tùng như một lời trách móc, một áp lực. Vầng trán anh ấy khẽ nhíu lại, đôi môi mím chặt. Nụ cười trên môi anh ấy tắt dần, thay vào đó là một biểu cảm miễn cưỡng, pha lẫn chút khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ấy gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng nề, như thể đang cam chịu một điều gì đó mà anh ấy không hề mong muốn. Tôi cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự lạnh nhạt đột ngột len lỏi giữa hai chúng tôi. Tôi biết, anh ấy đang nghĩ tôi đang cố ép buộc anh ấy, đang đẩy anh ấy vào một cam kết mà anh ấy chưa sẵn sàng.

Buổi tiệc sau đó, Tùng trở nên trầm mặc lạ thường. Anh ấy ít nói hơn, ánh mắt thường xuyên lảng tránh tôi. Đến khi tàn tiệc, khi mọi người đang chuẩn bị ra về, Tùng đột nhiên nói với tôi: “Anh đi với mấy đứa bạn một chút nhé, tiệc độc thân ấy mà. Em cứ về trước đi”.

Tiệc độc thân? Tôi nhướng mày. Anh ấy vừa mới nói về việc cưới xin, rồi lại đi tiệc độc thân? Một sự mâu thuẫn đến khó hiểu. Tôi nhìn anh ấy, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích trong đôi mắt anh, nhưng chỉ thấy sự lảng tránh và một chút vội vã.

Tôi gật đầu, không nói thêm gì. Có lẽ, tôi cũng không muốn níu kéo anh ấy lại. Tôi biết Tùng là người thích tự do, thích những cuộc vui. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Anh ấy đi qua đêm không về. Điện thoại tắt máy. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng tôi, nhưng không phải là cảm giác mất mát hay đau khổ.

Chỉ là một sự trống rỗng, và một câu hỏi lơ lửng: Liệu có phải mình đã sai khi cứ mãi nuông chiều cái sự vô tư đến vô tâm của anh ấy?