Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, tôi thao thức mãi. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong căn phòng tĩnh mịch như gõ vào trái tim tôi từng nhịp nặng nề. Tôi cầm điện thoại, màn hình sáng lên rồi lại vụt tắt, liên tục như vậy. Hàng chục tin nhắn tôi gửi đi, không một tin nào được hồi đáp. Hàng chục cuộc gọi, chỉ có tiếng chuông dài vô vọng.
Tôi thở dài, ném điện thoại sang một bên. Mối quan hệ của chúng tôi đã kéo dài gần hai năm. Hai năm không quá dài, nhưng cũng đủ để tôi nhận ra những khoảng cách vô hình. Tùng là một chàng trai trẻ trung, năng động, luôn tràn đầy nhiệt huyết với những cuộc vui và những kế hoạch bốc đồng. Còn tôi, tôi đã bước qua ngưỡng tuổi ba mươi, mong muốn một sự ổn định, một mái ấm, một người đàn ông trưởng thành có thể cùng tôi sẻ chia gánh nặng cuộc sống.
Tôi đã cố gắng dung hòa, cố gắng thấu hiểu. Tôi đã chấp nhận cái sự vô tư của anh ấy, cái tính cách ham vui đôi khi khiến anh ấy quên mất sự hiện diện của tôi. Nhưng đêm nay, sự im lặng từ anh ấy như một nhát d.a.o cứa vào sự kiên nhẫn cuối cùng của tôi. Liệu tôi có đang đòi hỏi quá nhiều? Hay anh ấy chưa bao giờ thực sự nghiêm túc với tôi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi trằn trọc nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn đường hắt vào phòng, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà. Tôi nhớ lại những lần Tùng hứa hẹn về tương lai, về một ngôi nhà nhỏ có chúng tôi và những đứa trẻ. Những lời nói ấy ngọt ngào và lãng mạn, nhưng giờ đây, chúng lại trở nên trống rỗng đến lạ thường.
Anh ấy luôn miệng nói yêu tôi, nhưng hành động thì lại luôn đi ngược lại. Sự vô tâm, những lần biến mất không lý do, những lời xin lỗi hời hợt sau mỗi lần gây chuyện. Tôi tự hỏi, liệu mình có đang tự lừa dối bản thân? Liệu tôi có đang bám víu vào một ảo ảnh tình yêu mà chỉ mình tôi xây dựng?
Khi ánh bình minh đầu tiên ló dạng, một tin nhắn đến. Là Tùng. Chỉ vỏn vẹn vài chữ: “Anh xin lỗi, công việc đột xuất”.
Công việc đột xuất? Tôi bật cười một cách chua chát. Công việc đột xuất nào mà khiến một người đàn ông phải tắt điện thoại, mất tích cả đêm sau khi vừa giận dỗi người yêu? Tôi không trả lời. Tôi không muốn tranh cãi. Tôi chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, một sự thất vọng sâu sắc. Có lẽ, đã đến lúc tôi phải nhìn thẳng vào sự thật. Một sự thật mà tôi đã cố gắng lảng tránh bấy lâu nay. Tôi biết, mối quan hệ này, nó đã rạn nứt từ lâu rồi. Và đêm nay, nó chỉ là một vết nứt sâu hơn mà thôi.