Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tiệc cưới của Nam và Nguyệt kết thúc trong niềm hân hoan. Tôi trở về nhà trong sự tĩnh lặng, nhưng không còn cảm thấy cô đơn. Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên rộng lớn hơn, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Tôi ngồi xuống, nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu. Sự bình yên này, nó đã lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được.

Những ngày sau đó, tôi sống một cuộc sống trọn vẹn hơn. Tôi dành thời gian cho những sở thích cá nhân, đọc sách, nghe nhạc, và tập yoga. Tôi gặp gỡ bạn bè nhiều hơn, chia sẻ những câu chuyện vui vẻ mà không cần phải che giấu hay giấu diếm bất cứ điều gì. Tôi cảm thấy mình được là chính mình, một phiên bản tốt hơn, mạnh mẽ hơn.

Linh thường xuyên ghé thăm tôi. Cô ấy nói: “Em nhìn em xem, Mai. Em đã khác hẳn rồi. Em rạng rỡ hơn, tự tin hơn rất nhiều. Chị mừng cho em”.

Tôi mỉm cười. Đúng vậy, tôi đã khác. Tôi đã học được cách yêu bản thân, cách đặt giá trị của mình lên trên hết. Tôi không còn sợ hãi sự cô đơn, bởi vì tôi biết, đôi khi, cô đơn lại là khoảng thời gian quý giá để tự khám phá và chữa lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được những tin nhắn từ Tùng. Anh ấy vẫn cố gắng liên lạc, vẫn xin lỗi, vẫn nói lời yêu thương. Nhưng những lời nói ấy không còn tác động đến tôi nữa. Tôi không trả lời. Tôi biết, anh ấy đang cố gắng níu kéo một điều gì đó đã không còn tồn tại. Tôi không muốn cho anh ấy bất kỳ hy vọng nào, dù là nhỏ nhất.

Một lần, anh ấy gọi điện thoại cho tôi. Giọng anh ấy khẩn thiết, pha lẫn chút tuyệt vọng: “Mai, anh biết anh đã sai. Anh đã vô tâm. Anh đã ngu ngốc. Xin em, cho anh một cơ hội nữa. Anh sẽ thay đổi. Anh hứa đấy”.

Tôi im lặng lắng nghe. Tôi biết, anh ấy đang thực sự hối hận. Nhưng sự hối hận của anh ấy đến quá muộn. Trái tim tôi đã khép lại với anh ấy rồi. Tôi đáp lại bằng một giọng điệu bình thản, không chút cảm xúc: “Tùng, anh hãy sống tốt cuộc sống của anh đi. Em cũng sẽ sống tốt cuộc sống của em. Chúng ta không thuộc về nhau”.

Tôi cúp máy. Đó là lần cuối cùng tôi nói chuyện với anh ấy. Tôi biết, anh ấy sẽ đau khổ. Nhưng đó là cái giá mà anh ấy phải trả cho sự vô tâm của mình. Và tôi, tôi không có trách nhiệm phải chịu đựng sự đau khổ đó cùng anh ấy.

Cuộc đời tôi bước sang một trang mới. Tôi không biết tương lai sẽ mang đến điều gì. Liệu tôi có tìm được một người đàn ông thực sự hiểu tôi, yêu thương tôi và cùng tôi xây dựng một mái ấm? Tôi không vội vàng. Tôi tin rằng, khi tôi đã sẵn sàng, hạnh phúc sẽ tự tìm đến. Giờ đây, tôi chỉ muốn tận hưởng sự bình yên, sự tự do và những khoảnh khắc quý giá của riêng mình. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ đang chiếu rọi. Một bình minh mới đã đến, và tôi sẵn sàng chào đón nó với một trái tim thanh thản và một nụ cười rạng rỡ.