Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tùng đứng sững sờ, đôi mắt anh ấy trống rỗng, vô hồn. Anh ấy muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn lại. Những lời tôi vừa nói, sắc bén và lạnh lùng, đã cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa chúng tôi. Tôi nhìn anh ấy, không còn cảm thấy đau lòng hay tiếc nuối, chỉ còn lại sự giải thoát nhẹ nhõm.

Anh ấy lùi lại, từng bước chậm rãi, như một người mất hồn. Anh ấy quay lưng đi, không nói một lời nào. Tôi nhìn theo bóng lưng anh ấy khuất dần sau cánh cửa. Một chương của cuộc đời tôi đã khép lại. Không có nước mắt, không có những lời níu kéo. Chỉ có sự bình yên đến lạ thường.

Sau khi Tùng rời đi, tôi ngồi xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã rõ ràng. Tôi không còn phải giả vờ, không còn phải che giấu. Tôi đã nói ra sự thật, và tôi đã tự giải thoát cho mình khỏi một mối quan hệ không lối thoát.

Tôi tiếp tục công việc chuẩn bị cho đám cưới của Nam. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ và đúng theo kế hoạch. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng. Tôi không còn bị ràng buộc bởi những suy nghĩ về Tùng, về những lời hứa hão huyền của anh ấy.

Ngày cưới của Nam và Nguyệt đến. Đó là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh và không khí tràn ngập niềm vui. Tôi mặc một chiếc váy màu xanh pastel, đứng cạnh Nam trong lễ đường. Anh ấy trông thật bảnh bao trong bộ vest chú rể, và Nguyệt thì xinh đẹp lộng lẫy trong chiếc váy cưới trắng tinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nhìn Nam và Nguyệt trao nhau lời thề nguyện, ánh mắt họ tràn ngập tình yêu và hạnh phúc. Tôi cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Đây mới chính là tình yêu đích thực, sự cam kết vững bền mà tôi luôn tìm kiếm.

Trong buổi tiệc, tôi thấy Linh đến bên tôi. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy thấu hiểu: “Mai, em thật sự mạnh mẽ. Chị biết em đã phải trải qua những gì”.

Tôi mỉm cười: “Em ổn mà, Linh. Em đã chọn đúng con đường cho mình”.

Cuộc sống của tôi sau đó trở nên thanh thản hơn rất nhiều. Tôi tập trung vào công việc, dành thời gian cho bản thân và gia đình. Tôi không còn phải cố gắng gồng mình để duy trì một mối quan hệ không mang lại hạnh phúc. Tôi nhận ra rằng, đôi khi, buông bỏ lại là cách tốt nhất để tìm thấy bình yên.

Tôi không còn nghĩ về Tùng nữa. Anh ấy đã trở thành một phần của quá khứ, một bài học quý giá mà cuộc đời đã dạy cho tôi. Tôi biết, con đường phía trước còn rất dài, và tôi sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách. Nhưng tôi tin rằng, tôi sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc đích thực, không phải là ảo ảnh mà tôi đã từng bám víu.