Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nghi hoặc ngẩng đầu.

Là một người phụ nữ mặc sườn xám màu be, vẻ mặt hiền lành, khí chất thanh lịch.

Bà ấy và Bùi Hoài Luật có đôi mắt rất giống nhau, lại còn gọi tôi là Thi Nghị.

Vừa nhìn đã biết là bà Bùi.

Tôi có chút gượng gạo.

Gọi bà ấy "dì" thì quá khách sáo, gọi "mẹ" lại rất ngại.

Thế nên tôi bỏ qua xưng hô, mỉm cười lịch sự.

"Con ngồi đây đợi Bùi Hoài Luật."

"Thằng bé có gì mà phải đợi, con về nhà với dì."

"Không sao đâu ạ, anh ấy sắp đến rồi."

"Vậy thì con cũng về nhà với dì trước đi, mèo của con vẫn đang đợi ở nhà."

"Mèo của con?"

Sao con lại không biết mình đã nuôi mèo từ lúc nào chứ.

Trong lòng tôi dấy lên sự tò mò.

Cộng thêm bà Bùi rất dịu dàng, hoàn toàn không giống như bà mẹ chồng độc đoán mà tôi nghĩ.

Tôi liền đi theo bà ấy về nhà.

Bà ấy đưa tôi một đôi dép đi trong nhà hình heo hồng.

Vừa vặn.

Như thể đã được chọn lựa kỹ càng.

Tôi hơi kinh ngạc.

"Li Li."

"Ơ?"

Tôi tưởng bà Bùi gọi mình nên đáp lại.

Kết quả, bà ấy đang gọi mèo.

Một chú mèo Ragdoll màu trắng sữa từ từ chạy đến chân bà ấy.

Tôi 🫣

Bà Bùi bế mèo lên, cười hỏi tôi: "Con có muốn ôm nó không?"

"Dạ."

Tôi đưa tay đón lấy, vừa nhẹ nhàng vuốt ve lông mèo, vừa hỏi: "Nó tên là Li Li ạ?"

"Ừ."

Bà Bùi từ tốn kể, giọng đầy cảm thán: "Hoài Luật bị dị ứng lông mèo nên không thể nuôi mèo."

"Nhưng nó cứ như bị ma ám ấy, vừa uống thuốc dị ứng vừa nuôi."

"Dì xót con nên giấu nó mang mèo đi cho."

"Kết quả là nó cãi nhau một trận lớn với dì, rồi lại đón mèo về, còn không cho dì quản chuyện của nó nữa."

"Hồi đó dì không hiểu, tại sao nó nhất định phải nuôi con mèo này."

"Cho đến khi dì vô tình nhìn thấy điện thoại của nó, bên trong có rất nhiều ảnh con cho mèo ăn."

"Dì mới biết, nó thích con, nên cũng thích luôn cả con mèo này."

Tôi ngạc nhiên mở to mắt.

"Nó thật sự rất thích con, ngay cả bài kiểm tra con từng làm, vỏ kẹo con từng ăn, nó đều trân trọng giữ gìn như báu vật cho đến tận bây giờ..."

"Dì thật sự không hiểu, sao hai đứa lại muốn ly hôn chứ?"

"Nhưng dù thế nào, chắc chắn là nó đã làm con đau lòng nên con mới muốn ly hôn với nó."

"Chỉ là, nể tình nó yêu con nhiều năm như vậy, con có thể cho nó thêm một cơ hội không?"

"Dì rất sợ nó ly hôn rồi lại hối hận, đến lúc đó đau lòng khổ sở, mất nửa cái mạng."

Bà Bùi càng nói càng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng.

Tôi nghe mà ngớ người ra.

Bùi Hoài Luật lại yêu thích một người đến vậy...

Cô gái đó, thật sự là tôi sao?

Sao tôi, người trong cuộc, lại hoàn toàn không hay biết gì?

Cả con mèo này nữa.

Tôi lại cẩn thận nhìn kỹ con mèo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thật lòng mà nói, đã sáu bảy năm rồi, mèo Ragdoll lại trông na ná nhau, tôi thật sự không chắc đây có phải là con mèo tôi từng cho ăn ở trường không.

Tôi suy nghĩ một lát rồi nói: "Những chuyện dì nói, con đều không biết, liệu có phải người anh ấy thích không phải là con không ạ?"

Bà Bùi vô cùng ngạc nhiên: "Lẽ nào nó chưa từng nói với con, nó thích con đến mức nào sao?"

"Vâng."

Bà Bùi thở dài: "Haiz, dì không ngờ nó có thể giấu nhẹm cả chuyện này không nói."

"Nhưng cũng không thể trách nó được, năm xưa khi bố nó theo đuổi dì, dì không hề biết ông ấy đã lấy vợ sinh con, cho đến khi vợ ông ấy dẫn người đến tận nhà..."

"Hoài Luật vì những chuyện này mà bị hàng xóm chế giễu bàn tán, ở trường cũng bị bắt nạt cô lập, nhưng nó không nói với dì, đến khi dì biết thì nó đã trở nên trầm mặc ít nói, cô độc tự ti rồi."

Bà Bùi dẫn tôi đến phòng của Bùi Hoài Luật.

Cẩn thận từng chút một mở mấy thùng carton lớn.

Bên trong quả nhiên có rất nhiều ảnh của tôi, nhưng tất cả đều là ảnh chụp lén.

Còn có cả vở bài tập tôi từng viết, kẹp tóc nơ tôi đã vứt, chai sữa rỗng tôi từng uống...

Tôi đơ cả người.

Bùi Hoài Luật sao lại có thể thu thập những thứ rác rưởi tôi vứt đi để làm báu vật chứ?

Anh ta có hơi... biến thái không?

Bà Bùi dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi.

"Lần đầu tiên dì nhìn thấy những thứ này, dì sợ hết hồn, cứ nghĩ nó là loại biến thái trên mạng nói, rất sợ nó làm hại con."

"May mà nó không làm gì."

"Dì thấy nó viết trong điện thoại, con là ánh sáng soi rọi cuộc đời tăm tối của nó, là thiên thần nhỏ lương thiện đáng yêu nhất, nó nhất định phải trở nên xuất sắc, đường đường chính chính xuất hiện trước mặt con."

"Thế nên nó bắt đầu học hành chăm chỉ, theo bố làm ăn, tranh giành quyền lực với mấy người anh họ chú bác kia."

"Lúc nghiêm trọng nhất, mỗi ngày nó chỉ ngủ ba bốn tiếng, dì thật sự lo cơ thể nó không chịu nổi, nên mới tìm đến bố con."

"Bố con nghe dì kể những chuyện này xong, rất cảm động, cũng rất thích Hoài Luật, nên đã đồng ý gả con cho nó."

"Nhưng mới chưa đầy một năm mà hai đứa đã muốn ly hôn, dì thật sự không biết phải ăn nói với bố con thế nào..."

Bà Bùi nói rồi bật khóc.

Tôi ngây người một thoáng.

Nhanh chóng đưa khăn giấy cho bà ấy lau nước mắt.

"Dì ơi đừng khóc, chuyện này đâu có trách dì được, chuyện tình cảm thì không thể miễn cưỡng, có lẽ con và anh ấy chỉ là... không hợp thôi ạ."

Bà Bùi nghẹn ngào hỏi: "Vậy con kiên quyết muốn ly hôn với nó sao?"

Tôi...

Tôi bị bà Bùi hỏi đến ngớ người.

Theo lời bà ấy nói,

Bùi Hoài Luật rất yêu tôi.

Vậy tại sao Bùi Hoài Luật không chịu cưới tôi, còn bắt tôi gả cho Hứa Dạng chứ?

Tôi nghĩ một lát, cuối cùng cũng hiểu ra.

Bùi Hoài Luật vừa không biết tôi là Thi Nghị, lại càng không biết Thi Nghị chính là Phạm Li.

"Để anh ấy về rồi nói tiếp ạ."

Bà Bùi không hỏi thêm nữa.

Sau khi đóng lại những thùng carton đó, bà ấy dẫn tôi xuống lầu.

Bà ấy rửa rất nhiều trái cây cho tôi, dặn tôi từ từ ăn rồi cùng người làm đi vào bếp nấu cơm.

Một lúc sau, Bùi Hoài Luật gửi tin nhắn đến:

[Tôi đến rồi, sao không thấy cô đâu?]

Nể tình mẹ anh ta vừa khóc, tôi quyết định cho anh ta một cơ hội.

Để tránh lát nữa mọi chuyện trở nên khó coi.

Tôi: [Hay là chúng ta đừng hủy hợp đồng nữa, cứ sống chung một thời gian theo hợp đồng kết hôn giả trước đây đi?]

Bùi Hoài Luật: [???]

[Nhất định phải hủy hợp đồng!]

[Nếu cô thấy tiền bồi thường chưa đủ, tôi có thể thêm!]

[Nếu cô còn ôm ảo tưởng về tôi, vậy tôi xin nhắc lại lần cuối, cả đời này tôi sẽ không thích cô! Cũng không thể làm vợ chồng thật sự với cô!]

Tôi kiên nhẫn: [Nhỡ lát nữa anh gặp tôi, muốn theo đuổi tôi thì sao?]

Bùi Hoài Luật khí thế rất hung hăng: [Tôi thà làm chó còn không thèm theo đuổi cô!!!]

Tôi…