Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

[Nhỡ anh thà làm chó cũng muốn theo đuổi tôi, thì sao đây?]

Bùi Hoài Luật cam đoan chắc nịch:

[Cô nghĩ tôi bị thần kinh à?]

[Sẽ không có chuyện đó đâu!]

[Nếu có, tôi sẽ đi chết!]

Cái đồ này coi như hết thuốc chữa rồi.

[Về nhà đi, về nhà đi.]

[Tôi đang ở nhà anh đây.]

Một lát sau.

Tiếng bước chân vội vã từ xa vọng lại gần.

Tôi ngước mắt nhìn.

Vừa đúng lúc bốn mắt chạm nhau với Bùi Hoài Luật đang vội vã đi đến cửa.

Bùi Hoài Luật lại lộ ra ánh mắt phức tạp như lần trước thấy tôi trong xe.

Nhưng lần này tôi đã hiểu.

Kinh ngạc là [Oa, Phạm Li lại ở đây!]

Vui mừng là [Xì xì, vừa thấy Phạm Li đã vui ơi là vui.]

Hoảng loạn là [Bà vợ giả c.h.ế.t tiệt của mình đâu rồi? Cô ta sẽ không đột nhiên chạy đến gọi mình là chồng chứ?]

Căng thẳng là [U hu hu, Phạm Li em ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, tôi và vợ giả chẳng có tí quan hệ nào, tôi chỉ thích mỗi em thôi à!]

Tôi cạn lời.

Bùi Hoài Luật nhanh chóng thay giày.

Mắt anh ta còn nhìn quanh quất, chắc là đang tìm bà vợ giả của mình.

Sau khi xác nhận trong phòng khách rộng lớn chỉ có mình tôi.

Anh ta đứng cạnh tôi, giọng nói khẽ run lên vì kích động:

"Phạm Li, em sao lại đến nhà tôi? Tôi nói cho em nghe..."

Tôi không muốn nghe anh ta nói nhảm, cắt lời: "Hay là tôi nói với anh đi."

"Hả?" Bùi Hoài Luật mỉm cười, kiên nhẫn lắng nghe.

Tôi không vội không vàng.

Đảm bảo từng chữ anh ta đều có thể nghe rõ.

"Tôi tên là Thi Nghị."

Bùi Hoài Luật ???

"Tôi là đến để ly hôn với anh."

Bùi Hoài Luật !!!

Sau khi hoàn thành hai vòng chuyển đổi ánh mắt.

Bùi Hoài Luật cứng đơ như khúc gỗ, nụ cười trên mặt biến mất sạch sẽ.

Không.

Không phải biến mất.

Mà là chuyển sang mặt tôi.

Tôi mỉm cười vươn tay về phía anh ta:

"Hợp đồng hủy hôn đâu?"

"Đưa đây tôi ký tên đi."

Sự kinh hoàng và hối hận ngập trời của Bùi Hoài Luật, gần như muốn nhấn chìm anh ta.

Như thể đã hạ quyết tâm nào đó.

Ngay giây tiếp theo, anh ta sủa:

"Gâu gâu gâu." (Editor: 😜 ui chớt sặc với anh!!!)

"Tôi nghe không hiểu tiếng người."

"Em đừng nói nữa."

Tôi ngớ ra, "Anh định làm chó để theo đuổi tôi à?"

"Ừm, được không?"

Bùi Hoài Luật chăm chú nhìn vào mắt tôi.

"Đương nhiên là —" Tôi kéo dài giọng.

Bùi Hoài Luật lập tức tập trung cao độ.

Đến hơi thở cũng trở nên cực kỳ nhẹ nhàng.

Sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến việc anh ta lắng nghe câu trả lời quan trọng nhất trong đời.

"Được thôi."

Bùi Hoài Luật thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nụ cười kích động.

Nhưng tôi lại tiếp tục bổ sung:

"Nhưng tôi muốn biết, anh định tự thiến mình trước, hay là đi c.h.ế.t trước?"

Bùi Hoài Luật khựng lại, ngượng ngùng thu lại nụ cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giống như một người đàn ông thành thật đã liều mạng.

Ánh mắt chân thành, giọng điệu khẩn khoản.

"Trước đây tôi đã nói với em, tôi có một cô gái thầm mến mười năm, cô gái đó chính là em, tôi nằm mơ cũng muốn cưới em."

"Nhưng tôi không biết em còn tên là Thi Nghị, mẹ tôi nhắc đến chuyện cưới hỏi cũng chỉ nói em tên Thi Nghị."

"Vậy nên lúc này, nếu em muốn vặn vẹo lại những lời nói trước đó của tôi, thì như vậy không công bằng với tôi."

Câu cuối cùng, giọng anh đã đầy ấm ức.

Tôi cười như không cười, nhẹ giọng chất vấn anh:

"Vậy khi tôi là Phạm Li, không phải chính anh đã nói, cái tên đàn ông đê tiện kết hôn giả với tôi, không chịu cùng tôi đi đăng ký kết hôn, hắn đáng c.h.ế.t sao?"

Bùi Hoài Luật khóe miệng giật giật, nghiến răng nói: "Phải."

"Nhưng tôi tuy chưa đăng ký kết hôn với em, tôi đối xử với em cũng không tệ, tôi đã ký hợp đồng với em, mỗi năm đưa em mười triệu tệ."

Tôi gật đầu, mỉm cười dịu dàng:

"Đúng vậy, tôi cũng nói với anh như thế mà, tôi nói tôi cảm thấy vẫn ổn, vì anh đã cho tôi tiền rồi."

Bùi Hoài Luật mắt sáng lên, giọng nói vui mừng, lại có chút ngượng ngùng:

"Em nghĩ vậy là tôi yên tâm rồi."

"Tôi thật sự lo em sẽ không chịu cho tôi thêm cơ hội."

Tôi cong môi:

"Anh lo lắng đúng đấy."

"Nhưng không phải tôi không cho anh cơ hội, mà là chính anh không cho chính mình cơ hội."

Bùi Hoài Luật khựng lại, ánh mắt khó hiểu.

Tôi khóe mắt nhếch lên, cố tình giả vờ kinh ngạc:

"Lẽ nào anh quên rồi?"

"Chính anh đã nói, cái tên đàn ông đê tiện kia, ỷ mình có vài đồng tiền hôi hám, lại còn 'ăn bát này, nhìn bát nọ', càng, đáng, chết."

Bùi Hoài Luật hối hận đến mức sắp khóc, giọng anh ta khàn đặc, đứt quãng:

"Tôi không quên."

"Nhưng lúc đó tôi xót em, tôi không biết tôi chính là tên khốn đó."

Tôi khẽ bật cười:

"Thì ra anh cũng biết mình là đồ khốn nạn à!"

"Nhưng anh đừng bày ra bộ mặt tuyệt vọng như vậy."

"Tôi nói những điều này, không phải thật sự muốn anh thực hiện lời hứa đi chết, tôi là sợ anh cứ quấn lấy tôi."

"Đưa hợp đồng hủy hôn đây tôi ký tên đi."

Bùi Hoài Luật mắt ngấn lệ, tham lam nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"Không cần ký nữa."

"Tôi đã nói sẽ không thất hứa với em, thì tuyệt đối sẽ không thất hứa với em."

"Nhưng tôi thật sự rất không cam lòng bỏ lỡ em như vậy."

"Những lời tôi nói, chỉ là muốn tranh thủ cho mình một cơ hội được sống và yêu em."

"Vì chính tôi đã tự làm mất cơ hội rồi... tôi sẽ c.h.ế.t ngay đây."

Bùi Hoài Luật cầm con d.a.o gọt hoa quả trên bàn, cứa vào cổ tay.

"Á!"

Tôi sợ hãi hét lên.

Con d.a.o trên cổ tay anh ta dừng lại.

"Làm em sợ rồi à?"

"Vậy tôi đổi chỗ khác để chết."

Bùi Hoài Luật đứng dậy bỏ đi, tôi vội vàng kéo ống tay áo anh ta lại.

"Anh đừng làm bậy, tôi không muốn anh chết."

"Tôi biết, nhưng loại đồ ngu như tôi, căn bản không xứng đáng được sống."

Bà Bùi lúc này cũng nghe thấy động tĩnh chạy tới.

Bà ấy nhìn con d.a.o trên tay Bùi Hoài Luật, sắc mặt tái mét, lo lắng muốn giật lấy.

"Con cầm d.a.o làm gì? Đưa d.a.o cho mẹ."

Bùi Hoài Luật không chịu, anh rất cao, tay cầm d.a.o giơ lên, bà Bùi kiễng chân cũng không với tới.

Tôi thở dài:

"Nếu anh cứ thế này mà muốn chết, vậy thì anh căn bản không xứng đáng thích tôi."

Ánh mắt Bùi Hoài Luật đau đớn:

"Tôi biết tôi không xứng với em."

"Vậy nên tôi càng không thể làm kẻ tiểu nhân thất hứa."

Sao mà cố chấp thế không biết?

Tôi thật sự bó tay với anh rồi.

"Tôi không hề nghĩ anh không xứng với tôi."

"Tôi là đang nói, nếu anh không biết quý trọng mạng sống của mình, vì một chuyện nhỏ nhặt..."