Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ vì nhan sắc và khí chất của tôi đều rất đỉnh.
Thế nên chàng đẹp trai kia có chút ngại ngùng, nhìn tôi chưa đầy năm giây đã đỏ vành tai rồi nhìn sang chỗ khác.
Nhưng rất nhanh sau đó anh lại quay đầu lại, giả vờ vô tình nhìn tôi.
Không ngờ lại chạm mắt với tôi lần nữa.
Lại ngại ngùng dời tầm mắt đi.
Chậc chậc.
Tôi không nhịn được cười.
Sao lại có chàng đẹp trai dễ ngại ngùng đến thế chứ.
Hơn nữa, anh sở hữu một gương mặt đầy quyền lực mà lại làm ra biểu cảm chỉ có tiểu nai cẩu mới có.
Cái sự tương phản này, thật sự khiến tôi cảm thấy sảng khoái.
Đột nhiên rất muốn thử xem, anh ta có ý gì với tôi không?
Nếu tôi đi đến bên cạnh anh, anh có dám xin phương thức liên lạc của tôi không?
Nhưng nghĩ đến phương thức liên lạc.
Tôi lập tức nghĩ đến cái ông chồng giả dở sống dở c.h.ế.t kia của mình.
Cũng không biết cái tên đó đang trốn ở đâu, theo dõi tôi và cô gái trong mộng của anh.
Haizz.
Tôi thở dài một tiếng.
Thôi bỏ đi, không còn hứng thú nữa.
Nhưng khi tôi quay người bước đi, xuyên qua cửa kính sân bay, tôi!thấy chàng đẹp trai kia vẫn luôn chăm chú nhìn tôi.
Tôi lại thật sự tò mò.
Đột nhiên quay đầu đi về phía chàng đẹp trai kia.
Nhưng không ngờ.
Chàng đẹp trai kia nhìn tôi từng bước tiến lại gần.
Đột nhiên mở to mắt, ngón tay hơi run rẩy.
Dường như rất phấn khích, lại dường như rất sợ hãi.
Anh sải bước đôi chân dài, hoảng loạn bỏ đi mà không chọn đường.
Tôi!!
Chẳng lẽ tôi đáng sợ đến vậy sao?
...Không phải chứ.
Vậy thì chỉ có thể là anh không có ý gì với tôi thôi.
Sau khi tự giễu cười một tiếng, tôi đi bắt taxi.
WeChat reo lên thông báo.
Bùi Hoài Luật: [Tôi muốn chấm dứt hợp đồng càng sớm càng tốt, tối nay đưa cô đi gặp mẹ tôi được không?]
Tôi: [Được.]
Bùi Hoài Luật gửi đến một văn bản điện tử:
[Cô xem qua các điều khoản hủy hợp đồng, nếu có gì cần bổ sung hoặc sửa đổi thì thêm vào rồi gửi lại cho tôi.]
Tôi nhấn mở ra xem.
Ngoài việc bồi thường cho tôi năm mươi triệu tệ và giúp tôi cưới Hứa Dạng như đã nói trước đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bùi Hoài Luật còn đặc biệt nhấn mạnh, hai chúng tôi trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, không hề có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào, cũng không có tình ý gì với nhau.
Và sau khi hủy hợp đồng, hai bên không được lấy bất kỳ danh nghĩa nào để quấy rối đối phương, người vi phạm sẽ phải bồi thường cho bên kia năm mươi triệu tệ phí tổn tinh thần.
Tôi thật sự là...
Rõ ràng là anh ta sợ tôi quấy rối, vậy mà lại giả tạo viết cái gì mà [hai bên không được lấy bất kỳ danh nghĩa nào để quấy rối đối phương].
Thấy anh xem thường và đề phòng tôi đến vậy.
Tôi đột nhiên rất ghét anh ta.
Lại càng muốn nhanh chóng phủi sạch quan hệ với anh ta.
[Hợp đồng tôi đã xem rồi, cứ làm theo những gì anh nói. Hai tiếng nữa, đến Biệt thự Giang Loan đón tôi.]
Bùi Hoài Luật: [Được. Chỗ mẹ tôi, chúng ta cứ thống nhất nói rằng hai đứa không hợp quan điểm sống, không muốn làm lỡ dở nhau.]
Tôi: [Tôi thế nào cũng được, anh cứ liệu mà nói.]
Biệt thự Giang Loan là món quà trưởng thành bố tôi tặng tôi.
Tôi đến đây ở.
Thứ nhất là bố tôi rất quý Bùi Hoài Luật, sợ ông ấy trách tôi không bàn bạc với anh ta mà tự ý quyết định "ly hôn".
Thứ hai là cô bạn thân Ôn Lộ sống cạnh nhà tôi, cô ấy nói tối nay có bất ngờ dành cho tôi.
Tôi vừa về đến nhà đã gội đầu, tắm rửa, tự trang điểm thật xinh đẹp, lại còn mặc một chiếc váy hai dây màu xanh lá cực kỳ tôn dáng.
Bởi vì tôi thật sự bị Bùi Hoài Luật chọc tức.
Tôi muốn ỷ vào nhan sắc mà dằn mặt.
Để anh ta biết, anh ta đã bỏ lỡ một mỹ nữ kiều diễm động lòng người đến mức nào.
Bùi Hoài Luật còn sốt ruột hơn cả tôi.
Khi tôi liên lạc với anh ta, anh ta đã đợi sẵn bên ngoài khu dân cư rồi.
Nhưng lúc này đang là giờ cao điểm tan tầm, ở lối vào khu dân cư người xe đông đúc.
Đang định hỏi anh ta là xe nào.
Tôi thấy chàng đẹp trai mình gặp ở sân bay sáng nay, đang ngồi trong chiếc Maybach màu đen đậu bên đường.
Bàn tay đẹp đẽ của anh ta thò ra ngoài cửa sổ xe.
Trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe.
Mặt số màu bạc, dưới ánh hoàng hôn tỏa sáng lấp lánh, làm bừng lên vẻ phong độ quý phái của anh.
Đầu ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc lá.
Hút một hơi.
Lại thò tay ra ngoài cửa sổ xe gạt tàn.
Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, lên xuống theo từng cử động của anh.
Khung cảnh đó thật sự đẹp đến không tả xiết, vô cùng mãn nhãn.
Nhưng tôi cũng chỉ là thưởng thức mà thôi.
Vì nhớ đến bộ dạng anh ta sợ tôi kia mà.
Tôi liền không có hứng thú làm quen anh ta nữa.
Tôi hỏi Bùi Hoài Luật: [Tôi đến cổng khu dân cư rồi, xe anh là chiếc nào vậy?]
Trong lúc chờ anh ta trả lời tin nhắn.
Tôi thấy chàng đẹp trai kia cầm điện thoại lên nhìn một cái, rồi thò đầu ra ngoài cửa sổ xe nhìn quanh.
Sau đó, ánh mắt anh ta như bị đóng băng, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào tôi, bốn mắt nhìn nhau.