Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng xe cộ, tiếng người ồn ào xung quanh, bỗng chốc đều tan biến.
Toàn bộ sự chú ý của tôi đều bị anh ta chiếm lấy.
Tôi chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt anh ta, từ ngạc nhiên chuyển sang mừng rỡ, rồi từ mừng rỡ lại chuyển thành hoảng loạn.
Cuối cùng đọng lại thành một dòng chảy ngầm căng thẳng...
Chưa kịp suy nghĩ vì sao ánh mắt anh ta nhìn tôi lại luôn khó hiểu đến vậy.
Ôn Lộ đột nhiên dừng xe trước mặt tôi, hạ cửa kính xuống, vui vẻ hỏi:
“Cậu đến đón tôi ở cổng à?”
“À? Không phải, tôi có việc cần đi.”
“Chuyện gì thế?”
Chuyện "kết hôn" này, theo yêu cầu của Bùi Hoài Luật, chỉ có hai gia đình chúng tôi biết.
Bây giờ lại sắp "ly hôn", càng không cần phải nói ra ngoài.
Tôi cười cười: “Chuyện riêng thôi.”
“Nếu không quan trọng thì mau hủy đi, tôi nói là có bất ngờ, tối nay bạn tôi tổ chức một buổi tiệc, Hứa Dạng cũng sẽ đến, tôi đưa cậu đi chơi.”
Mắt tôi rạng rỡ niềm vui: “Thật ư?”
“Thật mà.”
Một đỉnh lưu như Hứa Dạng, có chi tiền cũng khó mà gặp được.
Với lại hủy hợp đồng với Bùi Hoài Luật, cũng không thiếu một buổi tối này.
Tôi lên xe của Ôn Lộ, giải thích với Bùi Hoài Luật: [Tự nhiên có chút chuyện gấp, mai tôi sẽ đi gặp mẹ anh.]
Câu trả lời của Bùi Hoài Luật nằm ngoài dự đoán, như thể việc tôi không tìm anh ta lúc này lại hợp ý anh ta:
[Được.]
[Nhưng ngày mai cô sẽ không lại có việc nữa chứ?]
[Tôi thật sự rất gấp muốn hủy hợp đồng với cô, nếu không tôi nhìn thấy cô ấy cũng không dám chào hỏi.]
Tôi thắc mắc.
Tôi trích dẫn câu nói đó: [Hai điều này đâu có xung đột, anh muốn chào thì cứ chào thôi.]
Bùi Hoài Luật
[Chuyện ly hôn của chúng ta có thể sẽ bị phanh phui, tôi không muốn tiếp xúc với cô ấy trong thời gian hôn nhân còn hiệu lực, tránh để cô ấy bị người ta hiểu lầm là kẻ thứ ba phá hoại hôn nhân của chúng ta.]
Hóa ra yêu một người, có thể cẩn thận từng li từng tí, trân trọng đến mức này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong lúc tôi cảm thán, tôi cũng nói thật: [Tôi không chắc ngày mai có bận việc gì khác không, nhưng tôi đã về nước rồi, nhất định sẽ hủy hợp đồng với anh.]
Bùi Hoài Luật: [?]
[Cô nói vậy là sao?]
[Cô không muốn hủy hợp đồng nữa à?]
Sự sốt ruột và bất an của anh ta gần như tràn cả ra khỏi màn hình.
Tôi bất đắc dĩ cười một tiếng.
Nghĩ đến việc Ôn Lộ còn phải ở nhà trang điểm thay quần áo.
[Chỗ mẹ anh ấy, nếu anh đảm bảo trong vòng một tiếng có thể nói chuyện xong với bà ấy và cho tôi đi, thì bây giờ tôi sẽ đến nhà anh. Nếu không được, ngày mai nhất định tôi sẽ đến nhà anh! Tôi thề!]
Bùi Hoài Luật chắc là tin rồi.
Còn vui vẻ trò chuyện với tôi một câu:
[Một tiếng e là không đủ, vậy thì mai đi, tối nay tôi cũng có việc khác rồi.]
Tôi trả lời [OK] rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Hai tiếng sau.
Ôn Lộ dẫn tôi đến câu lạc bộ sang trọng nhất thành phố.
Khoảnh khắc cửa phòng bao được đẩy ra.
Tâm trạng tôi vô cùng phấn khích, theo bản năng nhìn về vị trí trung tâm.
Không ngờ người ngồi ở vị trí trung tâm không phải Hứa Dạng, mà lại là chàng đẹp trai đi chiếc Maybach kia.
Đèn đóm lung linh.
Anh ta tựa vào ghế sofa, vắt chéo đôi chân dài, khí chất cao quý bức người.
Nhìn qua là biết toàn bộ hội trường đều lấy anh ta làm trung tâm.
Tôi ngây người một chút.
Thật đấy.
Một ngày gặp anh ta ba lần.
Đây là duyên phận gì chứ?
Cùng lúc đó, chàng đẹp trai kia cũng ngước mắt lên, lơ đãng nhìn về phía cửa.
Khoảnh khắc nhìn rõ mặt tôi, mắt anh ta sáng bừng.
Lập tức bỏ chân xuống, hai tay đặt lên đầu gối, ngồi thẳng tắp đoan trang.
Cứ như thể trong tích tắc, từ một kẻ bề trên kiểm soát toàn bộ buổi tiệc, anh ta biến thành một học sinh tiểu học ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, muốn thể hiện tốt trước mặt giáo viên.