Tôi ngồi trên ghế chờ ở sảnh Cục Dân chính, nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại.
[Đợi anh, hai mươi phút nữa sẽ đến.]
Tôi đang ngẩn người thì mẹ gọi điện tới.
"Nhiễm Nhiễm, con và Văn Cảnh đã đăng ký kết hôn rồi chứ? Đến khách sạn Quân Thượng đi, hai nhà chúng ta cùng ăn một bữa."
Nghe lời mẹ nói, thậm chí tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh.
"Mẹ, chúng con chưa đăng ký kết hôn, Vân Dao bị trẹo chân, anh ta đến bệnh viện ở bên cô ta rồi."
Không hề quá khó chịu, vì đã quá nhiều lần rồi, tôi đã quen.
Mẹ tôi vừa nghe xong thì giận sôi máu.
Bà đã tung hoành thương trường nhiều năm, đã lâu lắm rồi không nổi trận lôi đình như vậy.
"Đổi ngày? Nó nói đổi là đổi sao, toàn là những vị thế gia có danh tiếng được mời đến, nhiều người như vậy mà lại chơi trò trẻ con cùng nó à, chuyện này mà truyền ra ngoài, nó cũng không nghĩ cho con..."
Bỗng nhiên bà dừng lại một giây.
Đột nhiên bà nhớ ra sự cố chấp và những lần thỏa hiệp của tôi trong mấy năm qua.
Bà thở dài.
"Nhiễm Nhiễm, con nghĩ sao, mẹ tôn trọng ý của con."
Khuôn mặt vốn bình tĩnh của tôi bỗng nhiên cứng lại khi nghe câu nói đó của mẹ.
Tôi cúp điện thoại.
Những năm qua, tôi đã làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch vì Tống Văn Cảnh, cũng đã thỏa hiệp với rất nhiều nguyên tắc vì anh ta.
Tôi và anh ta quen biết, yêu nhau từ khi còn học đại học, đã trải qua một quãng thời gian sinh viên rất đẹp.
Sau khi tốt nghiệp, cả hai gia đình đều ở địa phương, bắt đầu bàn bạc chuyện đính hôn, mọi chuyện đều thuận lợi đến lạ, từng khiến tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Cho đến khi Vân Dao xuất hiện.
Một ngày sau lễ đính hôn.
Chúng tôi đã hẹn đi xem phim, vừa gặp mặt anh ta đã bị một cuộc điện thoại gọi đi.
Kể từ đó, việc anh ta bị gọi đi bởi một cuộc điện thoại đã trở thành chuyện thường.
Anh ta giải thích với tôi.
Là cô bạn thân từ nhỏ của anh ta về nước, anh ta phải đi đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Gia đình cô ta đã phá sản.
Bố mẹ cô ta đều qua đời vì tai nạn giao thông, chỉ còn lại cô ta là đứa con gái mồ côi, rất đáng thương.
Khi bố mẹ cô ta còn sống, họ đã đối xử với anh ta rất tốt.
Cô ta tên là Vân Dao.
Từ ngày đó trở đi, cứ thỉnh thoảng, Tống Văn Cảnh lại bị gọi đi, thời gian hai chúng tôi gặp nhau ngày càng ít.
Anh ta thích đồ chơi lắp ráp Lego, tôi đã bỏ ra rất nhiều tiền mua một bộ Lego phiên bản giới hạn, tự mình vất vả mất gần nửa tháng để lắp ghép xong, rồi ân cần mang đến trước mặt anh ta, nhìn anh ta vui vẻ, tôi cũng rất thỏa mãn.
Chỉ là thứ anh ta thích, Vân Dao cũng thích.
Cô ta cười hì hì xin anh ta, tuy anh ta không nỡ nhưng vẫn cho.
Khi tôi biết chuyện, tôi rất buồn và đã lén khóc.
Khi gặp lại, anh ta giải thích: "Em ấy là bạn bè, không tiện từ chối, em đừng nghĩ nhiều, anh không có ý gì khác với em ấy đâu, hôm khác anh sẽ lắp cho em một cái khác."
Cứ thế, tôi lại bị anh ta dỗ dành.
Anh ta là một người rất tốt, đối với ai cũng chu đáo tỉ mỉ.
Khoảng nửa năm sau khi đính hôn, chúng tôi cùng bạn bè đi leo núi và tất nhiên có cả Vân Dao trong đó.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi gặp cô ta nhưng đây là lần đầu tiên tôi biết rõ ý đồ của cô ta.
Đi được nửa đường, hai chúng tôi hơi tụt lại phía sau, dường như Vân Dao đột nhiên vô ý mà va vào tôi.
Tôi và cô ta cùng ngã khỏi bậc thang, lăn xuống sườn núi.
Cánh tay tôi đau muốn chết, không thể nào nhấc lên được, tôi quay đầu nhìn Vân Dao đầy nghi ngờ và giận dữ.
Còn cô ta lại ghé sát vào tai tôi thì thầm: "Chị Nhiễm Nhiễm, nếu em nói là chị đã va vào em, chị đoán anh Văn Cảnh có tin em không? Anh ấy sẽ giúp chị trước, hay giúp em trước?"
Khi Tống Văn Cảnh và mấy người bạn nghe thấy tiếng động vội vàng chạy đến, tôi đã thấy Vân Dao khóc thút thít với vẻ mặt đẫm lệ.
"Chị Nhiễm Nhiễm, có lẽ là do leo núi mệt quá, không đứng vững nên lỡ va vào em một chút."
Nói xong, cô ta còn rụt rè liếc nhìn tôi một cái.
Tôi muốn giải thích, ngẩng đầu nhìn Tống Văn Cảnh một cái, đột nhiên như thể cứng đờ tại chỗ.
Anh ta không tin tôi.
Anh ta bế Vân Dao lên, nhìn tôi từ trên cao xuống.
"Nhiễm Nhiễm, em đừng có gây chuyện vô lý nữa."