Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đúng vậy, chỉ vì trước đây tôi đã từng gây gổ với anh ta hai lần vì chuyện của Vân Dao, cho nên hễ có chuyện gì xảy ra thì đều là lỗi của tôi.

 

Gây chuyện vô lý ư?

 

Không ngờ cái chiêu trò cũ rích này lại được dùng cho chính mình.

 

Ngày hôm đó tôi nhìn anh ta bế Vân Dao dần dần đi xa.

 

Bạn bè cũng có chút lúng túng, xúm lại an ủi.

 

"Nhiễm Nhiễm, tụi mình tin cậu không phải người như vậy."

 

"Đúng đó, cậu đừng giận nữa."

 

"Văn Cảnh chỉ thấy Vân Dao bị trầy xước nghiêm trọng, tay đều đầm đìa m.á.u thôi mà."

 

Tôi lắc đầu.

 

"Không sao, các cậu cứ tiếp tục leo đi, mình cũng xuống núi trước đây."

 

Vốn dĩ có một người bạn muốn đi cùng tôi xuống núi.

 

Tôi từ chối, không cần phải làm mất hứng của bạn bè thêm nữa.

 

Không ai thấy cánh tay tôi bị trật khớp, cánh tay m.á.u me be bét, tôi cố nén đau để xuống núi.

 

Tự mình gọi 115 (120 ở Trung Quốc).

 

Trong lúc chờ xe cấp cứu, vì kiệt sức nên tôi dần ngất lịm đi.

 

Một giây trước khi nhắm mắt, tôi nghe thấy một giọng nói có chút hoảng hốt.

 

"Ninh Nhiễm!"

 

"Ninh Nhiễm!"

 

Tôi ngẩng đầu, tiếng nói trong ký ức và tiếng nói bên tai hiện tại trùng khớp, tôi mơ hồ nhìn người vừa đến.

 

Kỳ Hoài Chi.

 

Người đứng đầu Tập đoàn Kỳ thị, bố mẹ mất sớm, khi còn rất trẻ anh đã không chỉ giữ vững sản nghiệp của bố mẹ mà còn đưa Tập đoàn Kỳ thị lên một tầm cao mới, anh chính là đỉnh cao của giới thượng lưu.

 

Tôi và anh quen biết trong một lần tình cờ khi tôi đi chơi ở nhà bà ngoại sau khi tốt nghiệp cấp ba.

 

Ở đó tôi tình cờ cứu anh một lần, rồi ở bên chăm sóc vết thương cho anh, khi anh rời đi, anh đã để lại cho tôi một cách thức liên lạc và hứa rằng sau này trong phạm vi khả năng của mình, anh sẽ đồng ý vô điều kiện một yêu cầu của tôi.

 

Sau đó hai gia đình thỉnh thoảng vẫn qua lại, chúng tôi cũng thường xuyên gặp nhau, dần dần trở nên thân thiết.

 

Khi nào thì trở nên xa cách?

 

Dường như kể từ khi tôi thú nhận với gia đình rằng mình ở bên Tống Văn Cảnh, đã hai ba năm rồi mà tôi chưa từng gặp mặt anh.

 

Khi gửi tin nhắn cho anh, thực ra tôi rất lo lắng.

 

Dù sao thì tính cách người đó cũng khó đoán, lại cao quý khó với.

 

Nhưng nhìn khắp cả giới thượng lưu này, người duy nhất tôi có thể nghĩ đến là anh.

 

Gia đình họ Tống có thế lực không nhỏ, ngoài anh ra cũng không ai dám cưới tôi vào lúc này.

 

Không biết anh có đổi cách liên lạc chưa.

 

Không biết anh, còn nhớ lời hứa đó không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Cho nên bây giờ nhìn người đàn ông lạnh lùng tuấn tú trước mắt, mặc bộ vest lịch sự được đặt may riêng, trông có vẻ như vội vàng từ một buổi gặp mặt kinh doanh đến.

 

Mắt tôi hơi đỏ hoe, tầm nhìn dần trở nên nhòe đi vì hơi nước.

 

Dường như tôi nghe thấy Kỳ Hoài Chi thở dài, anh đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên hàng mi tôi.

 

"Khóc gì? Không phải em gọi anh đến đăng ký kết hôn sao? Hối hận rồi à?"

 

Tôi lắc đầu, kéo anh đi vào khu đăng ký.

 

Trong sự ngạc nhiên của nhân viên, tôi đưa giấy tờ, chỉ mười mấy phút đã làm xong.

 

Hóa ra đăng ký kết hôn nhanh đến thế.

 

Thế mà chỉ mười mấy phút đó, Tống Văn Cảnh cũng không chịu đợi tôi.

 

Hoặc là anh ta không muốn để cô tiểu thanh mai của anh ta đợi.

 

Đứng trước cửa nhà, tôi nhìn cuốn sổ màu đỏ trên tay.

 

Hít một hơi thật sâu.

 

Vừa ra khỏi cửa Cục Dân chính, Kỳ Hoài Chi đã vội vàng rời đi, hình như anh đang tham gia một buổi đấu thầu quan trọng của chính phủ, không thể vắng mặt, bây giờ phải nhanh chóng đi gấp.

 

Trước khi đi, anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.

 

"Em yên tâm, hôn lễ ngày mai không thay đổi."

 

Tôi gật đầu, khi tôi gửi tin nhắn cho anh, tôi đã nói rõ mọi chuyện đầu đuôi với anh rồi.

 

Vừa cầm điện thoại chuẩn bị gọi cho tài xế.

 

Đúng lúc có cuộc gọi đến.

 

Là Tống Văn Cảnh, tôi ấn nghe, giọng nói vẫn ôn hòa như mọi khi.

 

"Nhiễm Nhiễm, anh xin lỗi."

 

Tôi cứ nghĩ anh ta đang xin lỗi vì đã bỏ rơi tôi ở Cục Dân chính và hủy hôn lễ.

 

Đang định trả lời, ngay sau đó tiếng Vân Dao nũng nịu truyền đến.

 

"Chị Nhiễm Nhiễm, em xin lỗi, em, em lỡ làm hỏng váy cưới của chị rồi. Thật sự xin lỗi chị Nhiễm Nhiễm, huhu~"

 

Theo sau đó là tiếng Tống Văn Cảnh dịu giọng dỗ dành.

 

"Không sao đâu, đừng khóc nữa, Nhiễm Nhiễm không phải là người quá so đo đâu."

 

Sau đó anh ta mới nói với tôi.

 

"Nhiễm Nhiễm, dù sao hôn lễ ngày mai cũng hủy rồi, hôm khác anh sẽ đưa em đi chọn một bộ váy cưới đẹp hơn."

 

Tôi đã không muốn nói gì nữa rồi, lòng mệt mỏi, vô lực.

 

Không đi hỏi vì sao hai người họ không ở bệnh viện, mà lại ở căn phòng tân hôn để váy cưới của tôi.

 

Không đi hỏi Tống Văn Cảnh có phải đã quên bộ váy cưới đó là do chúng tôi cùng nhau thiết kế từ thời đại học, có ý nghĩa to lớn.

 

Chẳng hỏi gì nữa, không có ý nghĩa gì nữa.

 

Tôi đã kết hôn rồi mà, phải không?